Linh vũ thiên hạ – Chương 2098: Trả lại hai năm (2)

Linh Vũ Thiên Hạ

– Niếp Phong.

Nhìn qua Niếp Phong, Lục Thiếu Du mỉm cười, tên đệ tử này không khiến cho hắn thất vọng. Chủ yếu là tâm cảnh cùng bản tính, hai năm qua, chênh lệch so với đệ tử cùng thế hệ càng xa, thế nhưng Niếp Phong cũng không vì vậy mà chán chường, vẫn cố gắng rèn luyện.

Niếp Phong đang tu luyện, trong giây lát nghe được thanh âm sau lưng, lập tức quay đầu kinh hỉ nói:

– Sư phụ, sao người tới đây?

– Sư phụ tới thăm con một chút, xem hai năm qua con tu luyện thế nào.

Lục Thiếu Du khẽ mỉm cười nói.

Nghe vậy NIếp Phong vừa mới vui mừng vì sư phụ tới lập tức cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Lục Thiếu Du nói:

– Sư phụ, đệ tử ngu dốt, làm cho người mất mặt, xin sư phụ trách phạt.

– Trách phạt con cái gì?

Lục Thiếu Du khẽ mỉm cười nói.

– Đệ tử toàn thất bại, khiến cho sư phụ mất mặt.

Niếp Phong nói.

– Thắng bại cũng không quan trọng, mấy lần thắng bại cũng không nói lên được điều gì, dù sao cũng không phải là thi đấu sinh tử. Sinh tử chỉ có một lần cũng không có quan hệ với những lần thắng bại khác. Cường giả vĩnh viễn không có giới hạn, thắng bại nhất thời cũng không đại biểu được điều gì. Khi sư phụ bằng tuổi con, ta cũng chỉ là người bình thường, thậm chí còn bị người khác gọi là phế nhân mà thôi.

Lục Thiếu Du nói.

– Đệ tử hiểu rõ.

Niếp Phong cái hiểu cái không, lập tức nghiêm túc gật đầu nói với Lục Thiếu Du.

– Con hiểu cái gì?

Lục Thiếu Du cười nói:

– Sư phụ đang tôi luyện đệ tử, là đệ tử ngu dốt, lại không hiểu rõ. Có đôi khi thậm chí còn tin tưởng lời nói của các sư huynh đệ, nói rằng sư phụ tùy tiện nhận đệ tử làm đồ đệ. Đệ tử cũng từng nghĩ tới, có khi đệ tử không phải người có thể tu luyện, đệ tử thẹn với sư phụ, đa tạ sư phụ đề tỉnh.

Niếp Phong nói.

Lục Thiếu Du nhìn qua Niếp Phong, lập tức cười ha ha. Tên tiểu tử này ngây ngốc thế nhưng tuyệt đối là đại trí giả ngu. Chỉ bằng những lời vừa rồi, người bình thường sao có thể nói ra được.

– Sư phụ cười cái gì? Chẳng lẽ đệ tử nói sai sao?

Niếp Phong nhìn thấy sư phụ bật cười, lập tức nghi hoặc hỏi, lại bộ dáng ngây ngốc khi trước.

– Đây mới là giả heo ăn thịt hổ a.

Lục Thiếu Du cảm thán một tiếng rồi nói:

– Còn có hai tháng nữa chính là thi đấu giữa các đệ tử thân truyền. Top hai mươi có thể tiến vào mật địa tu luyện. Thành tích tốt còn có thể nhận được không ít ban thưởng, con có hứng thú không?

– Đệ tử tự biết thực lực không đủ cho nên sẽ không đi để chịu mất mặt. Vẫn là cố gắng tu luyện mau chóng trở thành vũ giả chính thức thì hơn.

Niếp Phong nói.

– Sư phụ hỏi con, con có muốn đi hay không?

Lục Thiếu Du hỏi.

– Đương nhiên, chỉ tiếc đệ tử còn không phải là vũ giả, thực lực không có cách nào so sánh cùng chư vị sư huynh đệ.

Niếp Phong nói, thực lực của hắn hắn rõ ràng, sức lực của hắn tuy rằng lớn hơn một chút. Thế nhưng những sư huynh đệ kia đã rất mạnh rồi, hắn khó có thể là đối thủ.

– Con muốn là được rồi, về phần trở thành vũ giả chính thức thì sư phụ có thể giúp con.

Lục Thiếu Du mở miệng cười.

– Sư phụ, thật sao?

Nghe vậy Niếp Phong mừng rỡ không thôi, hắn có nằm mơ cũng muốn trở thành vũ giả.

– Đương nhiên là thực, sư phụ đã làm chậm của con không ít thời gian, hiện tại sư phụ sẽ trả lại cho con thời gian hai năm, cho con tu luyện thật tốt.

Lục Thiếu Du khẽ mỉm cười nói.

Một lát sau, Niếp Phong kích động theo sư phụ tiến vào Thiên Trụ giới. Mà bây giờ Lục Thiếu Du muốn đả thông kinh mạch của Niếp Phong. Tam Hoa tụ đỉnh, đây chính là thần khí tinh lẫn lộn ở cùng một khiếu huyết, tụ đỉnh là chỉ ấn đường cùng huyệt bách hội vuông góc ở trong não.

Tam Hoa tụ đỉnh chính là trạng thái thượng thừa mà tất cả các vũ giả tha thiết mơ ước, loại trạng thái này phải trải qua một quá trình rèn luyện mới có thể đạt tới. Mà đối với vũ giả mà nói, Tam Hoa tụ đỉnh, Tam hoa chính là tinh vi ngọc hoa, khí vi kim hoa, thần vi chín hoa, tinh hóa khí, luyện khí hóa thần, luyện thần hoàn hư, cuối cùng tụ chi tại đỉnh, có thể vạn kiếp bất xâm.

Tam Hoa tụ đỉnh giống như nhân đỉnh vậy. Bỏ cũ lập mới, thoát thai hoán cốt, chính là cảnh giới thánh minh. Đến cảnh giới như vậy, xương cốt thân thể tỏa sáng, quang mang bắn ra bốn phía. Loại cảnh giời này chính là trạng thái mà vũ giả tha thiết ước mơ. Chỉ là nếu muốn đạt tới trạng thái như vậy không biết phải tu luyện bao nhiêu lâu mới có thể đạt tới gần được. Muốn tới mức này, sợ rằng cho dù là Vũ Tôn cũng không có bao nhiêu người có thể đặt chân tới.

Mà bây giờ Niếp Phong lại chính là người có thể chất Tam Hoa tụ đỉnh từ nhỏ. Tam Hoa tụ đỉnh, chính là tình trạng kinh mạch toàn thân lưu loát, thế nhưng Niếp Phong lại là người bình thường, Tam Hoa của hắn thực sự đã tụ đỉnh, kinh mạch toàn thân thông suốt, cơ hồ tất cả kinh mạch đều nối tiếp với nhau, kết nối tại đỉnh. Đối với tu luyện giả mà nói, một khi đạt tới mức độ như vậy chính là đại thành. Thế nhưng Niếp Phong lại không phải là tu luyện giả, đây cũng là nguyên nhân lớn nhất khiến cho hắn không thể trở thành vũ giả, không có cách nào đả thông được huyền quan thì cho dù kinh mạch toàn thân thông suốt thế nhưng cũng có thể nói là kinh mạch toàn thân bế tắc.

Tam Hoa tụ đỉnh, Tam Hoa rơi thì chết, Tam Hoa không rơi mà có thể sống được tới bây giờ cũng đã là kỳ lạ rồi. Kinh mạch thông suốt cũng coi như bế tắc, đối với Niếp Phong mà nói, đây là chuyện nguy hiểm tới tính mạng, tới trình độ nhất định sẽ mất đi tính mạng của mình. Mà một khi đánh vỡ huyền quan, thì lại không giống như trước nữa.

Nhìn thấy Niếp Phong kinh ngạc, Lục Thiếu Du không nói gì thêm, hắn chỉ phân phó Niếp Phong khoanh chân ngồi xuống, sau đó lại giảng giải thân thể Tam Hoa tụ đỉnh của hắn. Niếp Phong cái hiểu cái không, vẻ mặt mơ hồ, tới lúc này hắn mới biết được rốt cuộc vì cái gì mình không thể trở thành vũ giả, chính là bởi vì thân thể Tam Hoa tụ đỉnh của hắn, sức lực của hắn lớn như vậy cũng là bởi vì nó.

– Niếp Phong, hiện tại sư phụ sẽ thay con đả thông kinh mạch, có thể sẽ có một ít đau đớn. Con phải chịu đựng, sư phụ sẽ dẫn lực trong cơ thể con, cho con chính thức trở thành vũ giả.

Lục Thiếu Du nói với Niếp Phong.

– Vâng, đệ tử chịu được.

Niếp Phong nghiêm mặt nói, trong mắt tràn ngập vẻ kiên nghị.

Lục Thiếu Du cũng khoanh chân ngồi xuống sau lưng Niếp Phong, thủ ấn được kết, quanh thân tràn ngập quang mang nhàn nhạt, trợ giúp Niếp Phong đả thông huyền quan. Chuyện này đối với tu vi bây giờ của Lục Thiếu Du mà nói, đã không còn bao nhiêu nguy hiểm nữa.

Mắt nhìn phần thịt nhỏ nhô lên trên đỉnh đầu của Niếp Phong, Lục Thiếu Du phân phó Niếp Phong ngưng thần tĩnh khí, một đạo quang mang từ trong tay Lục Thiếu Du đột nhiên rót vào trên phần thịt hơi nhô lên trên đỉnh đầu kia.

Sưu.

Chỉ ấn trong tay Lục Thiếu Du đánh xuống, thân hình của Niếp Phong lập tức run lên, trên cục thịt nhô lên trên đỉnh đầu lập tức có sương mù màu trắng từ trên đỉnh đầu tràn ra.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.