[TRUYỆN FULL] Chiến thần bất bại: Chương 276: Phong Sửu thiêu đốt

Chiến Thần Bất Bại

Võ kỹ vô song, chỉ có võ kỹ vô song mới có khả năng làm được như vậy!

Thế nhưng…

Chính bốn chữ này đã trở thành cơn ác mộng chiếm cứ toàn bộ tâm trí Vĩnh Thu, trong mắt hắn đầy ngập vẻ hoảng sợ. Một màn trước mắt kia đã khẳng định bốn chữ kinh hoàng này.

Hắn ngơ ngác đứng nhìn hoa lửa ngân thụ bùng sáng như pháo hoa, còn đao quang của Phong Sửu vẫn không thể tiến thêm một bước. Dư âm của kình lực cuồng bạo tỏa ra khắp nơi, thổi cát vàng trên mặt đất bay tứ tung.

Trong ánh đao quang trắng như tuyết kia có một bóng hình như ẩn như hiện, vô số đóa hoa lửa xung quanh có sáng có tối trông giống như những ánh sao nhấp nháy đang liên tục bay loạn xa trong màn tuyết trắng khiến cảnh tượng dường như không còn ở nhân gian vậy

Đây là võ kỹ vô song sao…

Vĩnh Thu đã quên mất mình vẫn còn đang chiến đấu, sự sợ hãi trong ánh mắt bất giác biến mất, chỉ còn lại vẻ kinh ngạc, thẫn thờ đứng yên nhìn cảnh tượng này.

Thực sự quá tuyệt vời…

Bỗng nhiên, hắn bị tiếng huýt dài của Phong Sửu làm gián đoạn dòng suy nghĩ, hắn như cảm thấy cái gì đó, khiến ánh mắt không tự chủ được mà nhìn lên người Phong Sửu, những thứ nhìn thấy khiến hắn không khỏi thất kinh.

Từ trong thân thể Phong Sửu không ngừng tuôn ra hỏa diễm hôi sắc, đó chính là… thiêu đốt võ hồn!

Phong Sửu…

Vĩnh Thu ngây người ra.

Những điều hắn biết về Phong Sửu không nhiều lắm, Phong Sửu là vũ khí bí mật của hắn và cũng là hồn tướng trợ giúp hắn nhiều nhất. Bởi vì về cơ bản thì Hồn tướng đều có hạn chế về thời gian, vì vậy trong mắt Vĩnh Thu, Hồn tướng giống như một tiêu hao phẩm, hắn đã dùng qua rất nhiều Hồn tướng. Trong đó Phong Sửu là người nổi bật nhất, thực lực bát giai, đao pháp xuất chúng khiến nó trở thành trợ thủ cực kỳ đắc lực của Vĩnh Thu.

Nhưng hiểu biết về Phong Sửu của Vĩnh Thu lại rất ít, chỉ nghe nói qua, sinh tiền nó là một danh gia về đao pháp.

Hành động thiêu đốt võ hồn của Phong Sửu làm Vĩnh Thu thất kinh. Số hồn tướng mà hắn triệu hoán ra có rất nhiều, nhưng không một gã hồn tướng nào chủ động thiêu đốt võ hồn. Hồn tướng có linh trí, sau khi thiêu đốt võ hồn hiển nhiên là thực lực sẽ tăng lên nhưng đồng thời sinh mệnh của nó cũng đi đến điểm kết thúc!

Không ngờ Phong Sửu lại chủ động lựa chọn thiêu đốt võ hồn!

Toàn thân Phong Sửu bốc lên hỏa diễm hôi sắc, đao quang tăng vọt, trong đôi mắt trống rỗng kia phảng phất như ánh lên sinh mệnh một lần nữa. Một khi đã thiêu đốt võ hồn thì liên hệ giữa Hồn tướng và chủ nhân sẽ bị cường chế cắt đứt.

Thiêu đốt võ hồn làm chân lực toàn thân như sôi lên, Phong Sửu nhìn chăm chăm vào Đường Thiên trước mặt, vô số kí ức thời sinh tiền, trong thời khắc sinh mạng đi đến cuối này đều dấy lên trong lòng.

Võ kỹ vô song!

Đó chính là mục tiêu mà suốt đời mình truy tìm!

Hắn bỗng cúi đầu nhìn thoáng qua cây đao trên tay, vẫn là hình dáng mà hắn quen thuộc, nhưng lúc này nó không còn là vật thật nữa. Những kí ức quá xa xôi đã trở lên mơ hồ không rõ, nhưng cảnh tượng trong băng thiên tuyết địa có một thiếu niên mồ hôi như mưa tu luyện đao pháp không biết mệt mỏi vẫn rõ ràng như in.

Nhớ lại thời tuổi trẻ mang theo hùng tâm tráng chí, dã tâm bừng bừng, khóe miệng hắn không khỏi lộ ra vẻ tươi cười.

Đúng là quãng thời gian hạnh phúc…

Tuy nguyện vọng của mình không được thực hiện, nhưng bản thân cũng không hề cô phụ quãng thời gian kia!

Trong suốt cuộc đời danh gia đao pháp ba mươi năm, không nhiễm một chút xa hoa truỵ lạc, chỉ lấy đao làm bạn, sống cô độc suốt quãng đời còn lại. Nhớ tới trước khi chết, quyết định của mình khiến đám bằng hữu không thể hiểu được. Đám bằng hữu không thể hiểu được, tại sao một kẻ kiêu ngạo như hắn lại tình nguyện trở thành Hồn tướng mặc cho người ta sử dụng, tâm trí cũng trở lên đần độn như vậy?

Phong Sửu bỗng ngẩng đầu, nhìn hoa lửa ngân thụ sáng ngời tuyệt mỹ của Đường Thiên.

Bởi vì… Ta muốn tận mắt nhìn thấy Võ kỹ vô song chân chính một lần!

Bởi vì… Đó là mộng tưởng mà suốt cuộc đời ta không hoàn thành được!

Cho dù có chết đi cũng không yên lòng nhắm mắt, cho dù có trở lên hèn mọn bị người ta sử dụng, cho dù hi vọng chỉ xa vời như cát bụi…nhưng mộng tưởng của thiếu niên vẫn không hề phai mờ theo năm tháng!

Cuối cùng cũng đã được nhìn thấy… Thật quá tuyệt vời!

Không còn tiếc nuối nữa rồi.

Nhìn chăm chăm vào hoa lửa ngân thụ sáng ngời, trong mắt Phong Sửu hiện lên vẻ thỏa mãn. Bỗng hôi diễm toàn thân hắn tăng vọt, hai chân của hắn dùng tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được biến mất tại chỗ, giống như một ngọn nến đã thiêu cháy đến phần cuối vậy.

Nhãn thần Phong Sửu lập tức trở lên tập trung cao độ.

Đã vậy, ta cũng sẽ cho ngươi thưởng lãm đao pháp của ta một lần!

Hoành đao trước tay, chậm rãi vung lên, một đao tiếp một đao, liên tục chém ra!

Đao quang như tuyết, tầng tầng lớp lớp, mang theo một thứ cảm giác cực kỳ phong phú, đao quang mầu tuyết trắng giữa màn đêm trở lên chói sáng, giữa muôn vàn ngọn gió, nó thật cô độc và lạnh lẽo.

Băng tuyết tố quấn (khắp nơi đều là tuyết trắng ), thủy mặc như họa.

Đây là chính là đao pháp của ta, Thiên Sơn Mộ Tuyết!

Trên khuôn mặt xấu xí của Phong Sửu đầy vẻ kiêu ngạo.

Trong sa mạc nóng cháy khô khan như vậy không ngờ lại xuất hiện vô số đóa hoa tuyết tung bay.

Vĩnh Thu ngơ ngác đứng nhìn bóng dáng dáng đang thiêu đốt giữa màn hoa tuyết kia, nhìn ánh đao quang như vẽ kia, hắn gần như không tin nổi vào hai mắt mình, bỗng hắn hiểu được mình đã đánh mất một thứ gì đó quý giá rồi.

Con mắt trái mầu băng lam của Đường Thiên lần đầu tiên xuất hiện ba động.

Hắn kinh ngạc không phải vì đao pháp kinh diễm của Phong Sửu, mà chính là vì cá bóng dáng kia đang tận tình thiêu đốt. Dường như trong đáy lòng hắn có một nơi mềm yếu nào đó bị đụng nhẹ một cái, cảm giác kinh ngạc mang theo một phần rung động lướt qua tâm trí Đường Thiên, nhưng tâm tình hắn nhanh chóng trở lên lãnh tĩnh như thường.

Chẳng qua, trong lòng hắn có thêm một phần kính ý.

Đao quang tuyệt mỹ như vẽ này mang đến cho Đường Thiên cảm giác nguy hiểm từ trước đến nay chưa từng có. Chân lực Phong Sửu áp chế Đường Thiên một cách tuyệt đối, nếu không phải thứ Đường Thiên dùng chính là võ kỹ vô song, thì căn bản hắn không thể chống lại Phong Sửu, kể cả Tàng Phong và Không Khí Thuẫn Kích Thuật cũng không được.

Phong Sửu phía đối diện thiêu đốt không tiếc tất cả mọi giá khiến Đường Thiên cũng bị bức đến tuyệt cảnh!

Đường Thiên bình tĩnh một cách dị thường, hắn không chút do dự, lập tức vận dụng Thiên Thanh đan hạc. Từ trong cơ thế vang lên một tiếng hạc kêu réo rắt du dương, chân lực bên trong Thiên thanh đan hạc giống như hồng thủy tràn ra,chỉ trong nháy mắt đã rót vào tất cả bộ phận trên cơ thể hắn.

Được chân lực cuồn trào tiến vào, mắt trái băng lam của Đường Thiên càng sáng ngời thêm.

Chân lực sung túc, làm uy lực của Hỏa Liêm Quỷ Trảo đột nhiên tăng vọt.

Hiện tại chân lực lục giai của Đường Thiên đã trở thành khuyết điểm lớn nhất của hắn, bản thân Hỏa Liêm Quỷ Trảo chính là võ kỹ thất giai, vì thế hắn chỉ có thể miễn cưỡng sử dụng mà thôi. Khi dùng phương pháp thiêu đốt chân lực có thể đem Hỏa Liêm Quỷ Trảo biến thành thành võ kỹ vô song, nhưng đồng thời yêu cầu về chân lực lại càng cao hơn.

Sau khi Khổng Tước tiến hóa, Khổng Tước chân lực cuồn cuộn không ngừng sinh sôi khiến thực lực của Đường Thiên tăng lên nhiều.

Nhưng hiện tại Khổng Tước cụ trang đã mai một, không có chân lực của Khổng Tước hỗ trợ khiến điểm yếu chân lực thiếu thốn của Đường Thiên lại bộc lộ ra một cách rõ ràng,vì thế hắn đành phải vận dụng Thiên thanh đan hạc.

Chân lực dâng trào làm mầu băng lam trên mắt hắn càng thêm rõ ràng.

Lúc này ánh đao quang như vẽ kia đang nhanh chóng bị ánh mắt mầu băng lam phân tích. Trên con mắt băng lam ánh lên một tia tán thưởng.

Đao pháp độc đáo đã trải qua thiên truy bách luyện!

Đao mang xếp tầng tầng lớp lớp, đạt đến trình độ cân bằng kinh người, một khi chạm phải một điểm sẽ dẫn động phản ứng dây chuyền. Những đường nét hết sức đơn giản, nhưng thực chất những nơi tưởng như là khe hở của đao mang lại chính là vô số cạm bẫy chực chờ.

Nếu đối phương công kích vào những nơi cạm bẫy này, thì vô số đao mang đang xếp tầng tầng lơp lớp sẽ như tuyết lở ầm ầm lao tới. Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vn

Thế nhưng… Cũng không phải là không có kẽ hở!

Trong con mắt trái của Đường Thiên, những đao mang như vẽ kia đang nhanh chóng phai nhạt, trong mắt hắn, tất cả bỗng biến thành những điểm và những đường nửa trong suốt. Những đường tuyến giản đơn, giống như những cây gỗ nhỏ xếp tầng tầng lớp lớp lên nhau đạt tới độ cân đối hoàn mỹ.

Ánh mắt của Đường Thiên rơi lên mấy điểm mà đao mang đổ vào.

Khổng Tước Minh Vương Nhãn!

Đột nhiên, trong lòng Đường Thiên lóe lên một tia minh ngộ, dưới trạng thái võ kỹ vô song, Khổng Tước Minh Vương nhãn có thể nhìn thấu vạn pháp.

Trong trạng thái lãnh tĩnh như băng tuyết, Đường Thiên có thể đưa ra phán đoán chẩn xác nhất. Đao pháp của Phong Sửu chỉ cách võ kỹ vô song một bước không xa, đại khái cùng trình độ với 【Tàng Phong và 【Không Khí Thuẫn Kích Thuật.

Những lớp xếp lên nhau này tuy đơn giản nhưng không biết đã khiến Phong Sửu trả giá biết bao nhiêu mồ hôi.

Những điểm kia đều là những mục tiêu công kích vô cùng tốt, thế nhưng Phong Sửu đã hao tổn rất nhiều thời gian và công sức lên Thiên Sơn Mộ Tuyết, sao lại không biết tầm quan trọng của những điểm này cơ chứ? Chắc chắn những điểm này là điểm trọng tâm được bảo vệ.

Nếu như chân lực của Đường Thiên và Phong Sửu tương đương nhau thì với uy thế của Hỏa Liêm Quỷ Trảo hắn hoàn toàn có thể dùng phương thức công kích trực tiếp vào những điểm này.

Lấy lực phá xảo, luôn là phương pháp đơn giản và hữu hiệu nhất!

Nhưng tiếc là chân lực của hắn kém xa Phong Sửu, nếu công kích vào những điểm này, thì chắc chắn hắn sẽ bị đao mang dầy đặc kia phản kích, cắt nát thành mẩu vụn.

Mục tiêu của hắn chính là một điểm nhỏ nằm phía dưới sườn trái của Phong Sửu, một khu vực bên trái có diện tích tầm nửa thước vuông.

Thân hình hắn khẽ lay động, lập tức xuất hiện ngay gần đó một cách hết sức quỷ dị, chỉ trong nháy mắt hoa lửa của Hỏa Liêm Quỷ Trảo đã đâm vào trong đó

Phong Sửu cảm thấy hơi bất ngờ, hắn không biết vì sao Đường Thiên lại công kích vào nơi đó. Hắn không tin Đường Thiên đã nhìn thấu Thiên Sơn Mộ Tuyết, nhưng vì sao Đường Thiên lại công kích vào nơi đó?

Tuy trong lòng cảm thấy nghi hoặc, nhưng đao trong tay vẫn cứ xuất ra theo phản ứng bản năng.

Chỉ trong nháy mắt đao quang đã tăng vọt, đao mang mầu tuyết trắng giống như đám cá mập ngửi thấy mùi máu tanh, hung hãn nhào tới, tuyết phong như một bức họa mầu trắng dường như đã sống lại, nhanh chóng di động.

Hoa lửa của Hỏa Liêm Quỷ Trảo và đao mang trắng như tuyết quấn vào nhau làm một.

Nhưng đúng lúc này, những ngón tay trên bàn tay còn lại của Đường Thiên xuất hiện những ánh quang mang.

Quỷ Vương Hỏa Lưu Huỳnh!

Năm cá đom đóm lửa nhẹ nhàng bay tới vị trí dưới sườn trái của Phong Sửu, đao mang xung quanh điểm đã bị công kích lúc trước của Đường Thiên hấp dẫn, khiến phòng ngự tại điểm này trở nên yếu ớt đi rất nhiều. Năm cá đom đóm lửa cùng rơi xuống một điểm, sau đó ầm ầm nổ tung.

Cho đến lúc này, Phong Sửu mới hiểu được ý đồ của Đường Thiên.

Quỷ Vương Hỏa Lưu Huỳnh nổ mạnh, đã đánh tan điểm này một cách triệt để, đao mang như bức vẽ bị mất đi khống chế tuôn trào ra như tuyết lở vậy.

Chỉ thấy đao mang mầu tuyết trắng bay tứ tung ra khắp nơi.

Lúc này hôi diễm trên người Phong đã thiêu đốt đến ngực, nhưng hắn không hề tức giận mà ngược lại còn cười ha ha.

“Ta hiểu rồi! Cuối cùng ta cũng đã hiểu rồi! Ha ha ha ha!”

Đao mang bay đầy trời đột nhiên biến mất không còn chút gì, còn Phong Sửu bị thiêu đốt chỉ còn lại cái đầu đang phập phềnh trôi nổi giữa không trung, phần thân thể từ đầu trở xuống đã bị thiêu đốt gần như không còn gì.

“Đa tạ!” Bỗng Phong Sửu hướng về phía Đường Thiên nhếch miệng cười.

Lúc này cá khuôn mặt vô cùng xấu hiện lên vẻ an tường thỏa mãn.

Trước khi võ hồn thiêu đốt sạch, mà có thể hoàn thành tâm nguyện của mình, như thế thực sự đã quá hài lòng rồi…

Bỗng nhiên, khóe mắt hắn lóe sáng, có một bóng dáng chợt lóe lên rồi biến mất.

Đường Thiên trống rỗng xuất hiện trước mặt hắn, đưa bàn tay ra chộp lấy đầu hắn.

Phong Sửu cảm thấy hơi khó hiểu, hắn muốn làm cái gì vậy? Bản thân mình đã không còn tạo thành uy hiếp với Đường Thiên…

Bỗng nhiên, có một loại lực lượng kỳ dị bao lấy hắn, sau đó hắn chỉ cảm thấy hoa mắt một cái rồi xuất hiện ở một nơi hoàn toàn xa lạ.

Trong đại sảnh trống trải chỉ có một tên hồn tướng có khuôn mặt như lá bài tú-lơ-khơ lẳng lặng đứng yên ở nơi đó.

Hồn tướng?

Bỗng nhiên, Phong Sửu nhận thấy có điều kỳ lạ, điều này làm khuôn mặt hắn lộ ra vẻ vô cùng khiếp sợ. Hôi diễm vốn đã thiêu đốt đến đầu hắn đột nhiên biến mất tăm.

Võ hồn thiêu đốt sao lại có thể gián đoạn? Tuyệt đối không thể như vậy được!

Một khi võ hồn đã thiêu đốt thì chỉ khi thiêu cho bằng sạch mới thôi, chứ tuyệt đối không bao giờ dang dở.

Thế nhưng mà, hôi diễm đã tắt…

Đây… Đây là nơi nào?

Trên khuôn mặt giống như lá bài tú-lơ-khơ lộ ra nụ cười mỉm.

“Hoan nghênh đến Tân binh doanh của binh đoàn Nam Thập Tự!”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.