[TRUYỆN FULL] Chiến thần bất bại: Chương 431: Như cuồng phong bão táp không có trật tự

Chiến Thần Bất Bại

Đường Thiên không cho Thiệu Đức thời gian suy nghĩ, tinh lực trong cơ thể kích động, làm cả người hắn sung mãn sức lực không sử không xong, cơ hồ không chút nghĩ ngợi, dùng đến vũ kỹ cơ sở không đầu không đuôi không hoàn toàn dung hợp kia.

Vũ kỹ cơ sở của Đường Thiên đã hoàn toàn thay đổi.

Bên trong có quá nhiều kỹ xảo vũ kỹ cao giai, hơn nữa hắn chỉ vừa mới mò đến cánh cửa, cách cảnh giới hoàn toàn dung hợp còn xa lắm. Đường Thiên không bởi vì Thiệu Đức là thánh giai mà có chút e sợ, trái lại, hắn thực sự quá kích động quá phấn khích.

Thánh giai a, tới ma luyện vũ kỹ bản thân a…

Cơ hội như vậy, hắn có nằm mơ cũng muốn a.

Thật vất vả mới bắt được cơ hội, còn bị tiểu Húc Húc đoạt tiên cơ, Đường Thiên phí sức của chín trâu hai hổ mới kiềm chế được sự xao động mãnh liệt trong tâm hắn.

Tiểu Hạc tử cũng xuất thủ rồi…

A phi, lại chậm nửa nhịp…

Vì vậy, khi cơ hội xuất hiện ở trước mặt bản thân, Đường Thiên đã sớm nghẹn ngào nôn nóng khó dằn nổi, giống như mãnh hổ thoát cũi, gào thét thẳng hướng Thiệu Đức đánh tới.

Về phần Thiệu Đức có thể tiếp được hay không, hắn không cần suy nghĩ, thánh giai mà tiếp không được chiêu thức? Đùa quá trớn kiểu gì vậy? Tuy rằng Đường Thiên tràn đầy tự tin, nhưng mà vẫn rất là hiểu rõ hiện tại bản thân tuyệt đối không phải đối thủ của thánh giai.

Thua ư?

Vậy mọi người cùng đồng thời quần công là được rồi!

Không quản thế nào, bản thân sảng khoái đã rồi nói tiếp.

Đường Thiên chẳng có chút áp lực, tinh thần hăng hái thậm chí căn bản không có ý tứ nhìn Thiệu Đức ra chiêu, trong khoảng thời gian này toàn bộ để bản thân chìm trong vũ kỹ cơ sở sử ra rối loạn.

Lui, lui, lại lui!

Khi Đường Thiên phản ứng, Thiệu Đức ở trước mặt đã cách đến vài bước.

Một luồng nhiệt huyết xông thẳng lên trán, Đường Thiên thoáng cái phấn khích tới cực điểm!

Thánh giai a! Thánh giai cũng bị bản thân làm cho lui vài bước…

Quang vinh! Nghịch tập! Thiếu niên quả thực không thể mạnh hơn!

Đường Thiên phảng phất nhìn thấy bóng lưng vĩ đại của bản thân trong thời gian tới…

Suy nghĩ đó làm cho hắn không tự chủ vì đó rung động a. Con mắt Đường Thiên thoáng cái đỏ lên, nhiệt huyết sôi trào, giống như đánh tiết gà (tiêm thuốc kích thích), hoàn toàn rơi vào trong phấn khích cuồng nhiệt trước nay chưa từng có.

Ngao ô một tiếng, Đường Thiên như sói như hổ mà đánh về phía Thiệu Đức.

Thiệu Đức liên tục lui về phía sau, vũ kỹ cơ sở Đường Thiên thực sự quá khác lạ rồi. Với nhãn lực của lão, lão có thể nhìn ra bên trong vũ kỹ cơ sở ẩn chứa kỹ xảo cao cấp, thậm chí có thể suy đoán ra Đường Thiên đang thử.

Trong lòng lão cảm thấy quái dị vô cùng, vậy mà lại trên đời này còn có người làm không giống lẽ thường như thế.

Càng làm cho lão cảm thấy quái dị chính là tại vũ kỹ cơ sở cổ quái như vậy trước mặt, bản thân vậy mà lại liên tục lui về phía sau. Tinh lực trong cơ thể Đường Thiên dâng trào, tuyệt đối không phải giỡn chơi, năng lượng ba động đáng sợ kia, dù là lão cũng tuyệt đối kiêng kỵ.

Một phần ba tinh lực Đại hùng tinh a, dù là Thiệu Đức cũng tuyệt đối không muốn chịu một quyền.

Vũ kỹ cơ sở của Đường Thiên, khắp nơi là kẽ hở. Dù cho là vũ kỹ vô song như【 thiên sách phá ma thủ 】, tại trước mặt Thiệu Đức đều có kẽ hở rõ ràng. Càng không phải nói, bản thân Đường Thiên chiết ra, quả thực có thể nói là vũ kỹ cơ sở tràn ngập quá nhiều lỗ hổng tới mức vô cùng thê thảm.

Nhưng mà những vũ kỹ cơ sở tràn ngập quá nhiều lỗ hổng tới mức vô cùng thê thảm này lại làm cho một gã thánh giai liên tục lui về phía sau. Text được lấy tại Truyện FULL

Bởi vì đó chính là tần suất công kích của Đường Thiên.

Bản thân Thiệu Đức dù xuất thủ đã nhanh, lúc trước chưởng đao lão trảm lên mũi thương Lăng Húc trong thời gian quá ngắn, liên tục chém với những góc độ bất đồng và lực lượng bất đồng, có thể nói hoàn mỹ.

Thế nhưng so với công kích Đường Thiên vẫn là chậm.

Chiêu thức của Đường Thiên, có kẽ hở khắp nơi, Thiệu Đức có tới một vạn phương pháp phá giải, thế nhưng Đường Thiên huy vũ được quá nhanh! Hoàn toàn không suy nghĩ, hoàn toàn không để ý tới đối phương ra chiêu.

Thiệu Đức nghĩ mãi, mới nghĩ đến một hình dung tương đối chuẩn xác.

Quả thực là… Giống như cuồng phong bão táp không đầu không đuôi!

Thiệu Đức dù sao cũng là thánh giai, ánh mắt lão tinh tế, tuyệt không phải võ giả bình thường có thể so đọ. Muốn làm được “Giống như cuồng phong bão táp không đầu không đuôi”, tuyệt đối không phải kẻ không đầu óc có thể làm được, chỗ tối then chốt là cần phải độ thành thạo đối với vũ kỹ cơ sở cực kỳ kinh người như Đường Thiên.

Thành thạo tới mức cực độ đáng sợ!

Cái đứa chết tiệt này… Rốt cuộc tu luyện bao nhiêu lần vũ kỹ cơ sở…

Trong lòng Thiệu Đức khiếp sợ có thể nghĩ mà biết, lão đã từng gặp các võ giả cường đại đủ loại phong cách nhưng chưa từng gặp người đặt thời gian và tinh lực ở vũ kỹ cơ sở.

Rất nhanh chóng, Thiệu Đức thể ngộ ra mấy phần. Vũ kỹ cơ sở thô thiển vô cùng, đối với võ giả phổ thông mà nói thì không có giá trị gì. Nhưng mà chiêu thức nó đủ giản đơn, ra chiêu càng nhanh hơn nhiều so với chiêu thức khác, huống chi là với một gã chết tiệt đối với vũ kỹ cơ sở có độ thuần thục đáng sợ, vậy “Nhanh” sẽ đạt được một tình trạng cực kỳ kinh người.

Về phần nhược điểm uy lực chiêu thức thô thiển thì đối với Đường Thiên mà nói lại không phải vấn đề. Hiện tại, tinh lực cổ đãng trong cơ thể Đường Thiên dù là một quyền phổ thông, uy lực cũng cực kỳ kinh người. Huống chi cái đứa chết tiệt này thân thể cũng mạnh mẽ tới mức Thiệu Đức có chút đố kị.

Tổng hợp các loại nhân tố mới làm ra một quái thai như thế, mới tạo thành một cục diện cổ quái như thế.

Đến tận lúc tóc bị tước đoạn, Thiệu Đức mới đột nhiên thấy kinh sợ, hơn nữa trong lòng phát lên một tia tức giận. Lão là thánh giai, võ giả phổ thông ở trong mắt lão giống như con kiến hôi, tuy rằng thiên phú của ba người có vài phần ngưỡng mộ, nhưng cái này chỉ là một loại coi trọng đối với hậu bối. Ở trong lòng Thiệu Đức, lão căn bản không đưa ba đứa tiểu quái vật này lên địa vị cùng cấp với bản thân.

Trong lòng tức giận, Thiệu Đức đã chuẩn bị phản kích.

Đường Thiên ra chiêu mặc dù nhanh, nhưng mà kẽ hở thực sự quá nhiều, chỉ cần bản thân trong thời gian ngắn ngủi nắm trúng bất luận một sơ hở nào thì lão đều có trăm phần trăm trong nháy mắt xoay chuyển chiến cuộc.

Tựu tại lão chuẩn bị ra chiêu thời gian, Đường Thiên ở trước mặt ngao ô một tiếng thét chói tai, khí thế tăng vọt!

Con mắt đỏ bừng, đằng đằng sát khí, nhãn thần kia… Tựa như muốn xé nát lão ta vậy…

Thiệu Đức ngẩn ra, bộ dáng Đường Thiên phía trước mắt làm lão rất quen thuộc. Rất nhiều võ giả trong lúc chiến đấu, bởi vì có chút nguyên nhân đặc thù, tỷ như thời điểm sinh tử, tỷ như người nhà bị uy hiếp, mà sẽ đột nhiên cuồng nhiệt phấn khích. Thời điểm đó, võ giả thường thường sẽ phát huy siêu trình độ.

Thế nhưng là… khí thế Đường Thiên tăng vọt, tới mức thật không đạo lý!

Rõ ràng cái gì cũng không phát sinh a…

Thế Đường Thiên như mãnh hổ, hoàn toàn rơi vào trong ma chướng, hắn cảm thấy mỗi một giọt tiên huyết trong cơ thể đều đang thiêu đốt. Vũ kỹ cơ sở đã dung nhập trong xương cốt, càng lúc càng nhanh, ra chiêu càng ngày càng mạnh mẽ.

Thiệu Đức cảm thấy bản thân điên mất rồi…

Cái đứa quái vật này thế nào còn có thể trở nên nhanh hơn nữa… Rốt cuộc phát sinh cái gì…

Dưới sự công kích cuồng phong bão táp, Thiệu Đức gắng gượng xê dịch như điên, chưởng đao trong tay liền trảm với tốc độ kinh người. Cái thời điểm này, toàn bộ biến hóa cũng không có ý nghĩa, yêu cầu chém duy nhất đó là nhanh!

Mỗi một lần song phương va chạm, hình thành khí lưu có lực lượng hết sức đáng sợ, đổi lại võ giả bình thường khác thì đã né tránh không ngừng. Nhưng mà Đường Thiên lại giống như chưa cảm giác thấy gì. Tinh lực cổ đãng quanh thân, những khí lưu uy lực kinh người này đập vào trên thân hắn chỉ như gãi ngứa.

Đường Thiên không đau không ngứa, Thiệu Đức không có tốt như vậy.

Chân lực Thiệu Đức rất mạnh, nhưng mà lão có mạnh hơn nữa thì cũng không mạnh đến mức một phần ba tinh lực Đại Hùng tinh. Ngay từ đầu lão nhìn nhưng chưa thấy, càng lúc càng chiến đấu gay cấn, chân lực lão tiêu hao cấp tốc, lão không thể không bắt đầu né tránh.

Thiệu Đức bắt đầu né tránh, tần suất chém lập tức giảm xuống rõ ràng.

Bang bang phanh!

Thanh âm va chạm dày đặc đến đáng sợ, giống như mấy trăm băng pháo đồng thời bị đốt, chấn động đến mức cái lỗ tai hai người Hạc và Lăng Húc tê dại.

Hai người tê dại không chỉ có cái lỗ tai, da đầu hai người đều tê dại rồi, bọn họ ngơ ngác mà nhìn trước mặt, nhìn thế nào cũng không thể tin vào màn xảy ra trước mắt.

Thiếu niên bệnh tâm thần… Vậy mà lại thẳng thắn áp chế Thiệu Đức!

“Cái này là ảo cảnh rồi.” Ánh mắt Lăng Húc dại ra, thì thào tự nói: “Chúng ta nhất định là đang ở trong ảo cảnh do Thiệu Đức tạo ra đấy, hắn muốn dùng ảo cảnh như vậy để câu dẫn lừa chúng ta đó…”

Ánh mắt Hạc cũng dại ra: “A, đúng vậy…”

Ánh mắt Lăng Húc tiếp tục dại ra: “Thật đáng sợ…”

Ánh mắt Hạc tiếp tục dại ra: “Ờ, đúng vậy…”

Đường Thiên không biết ý nghĩ của hai người, hiện tại hắn thực sự quá thư thái, so với lúc một mình một ngựa tại sân huấn luyện phải thoải mái hơn nhiều. Mỗi một lần va chạm, Đường Thiên đều sẽ cảm thấy tinh lực trong cơ thể nóng lên, như được xoa bóp vậy.

Thực sự là thoải mái… Quả nhiên không hổ là thánh giai a!

Nếu như lúc này Thiệu Đức biết rõ ý nghĩ trong đầu Đường Thiên, nhất định sẽ có một luồng nghịch huyết xông thẳng cổ họng.

Tốc độ công kích song phương không hẹn mà đồng thời giảm xuống.

Tốc độ Đường Thiên giảm xuống, là bởi vì hắn dần dần từ trong trạng thái cuồng nhiệt thoát ly đi ra, đầu óc dần dần lãnh tĩnh. Mà Thiệu Đức thì là chân lực tiêu hao cực đại, vì vậy tốc độ ra chiêu tự nhiên chậm lại.

Nhưng mà ngược lại, Đường Thiên càng lúc càng chậm.

Thiệu Đức sở dĩ bị áp chế mất đi sự lợi hại như thế, chính là bởi vì Đường Thiên trong cuồng nhiệt, tần suất công kích tăng lên cực kỳ kinh người. Vốn có tần suất đáng sợ, đạt được một chữ số kinh khủng, một chữ số mà Thiệu Đức chưa từng có gặp. Phương thức công kích Đường Thiên man rợ, chân thật tới mức hoàn toàn không nói lý, thêm nữa tinh lực dâng trào làm cho vũ kỹ Thiệu Đức không có nơi dụng võ, bị kéo lên chỉ có thể so nhanh với Đường Thiên.

Nhưng mà khi vẻ cuồng nhiệt của Đường Thiên tiêu thất, kinh nghiệm và lý giải đối với vũ kỹ của Thiệu Đức nhanh chóng phát huy ra uy lực thật lớn.

Thiệu Đức là thánh giai nên lý giải đối với vũ kỹ, đối khống chế tiết tấu, không phải võ giả thánh giai căn bản vô pháp tưởng tượng. Trong chiến đấu một chi tiết nhỏ bé đều đủ để cho lão thu được thắng lợi, huống chi Đường Thiên có dấu hiệu rõ ràng như thế.

Lập tức Thiệu Đức nhạy cảm mà ý thức được, cơ hội bản thân tới rồi!

Một bụng ấm ức nghẹn thở nãy giờ, thân lên thánh giai, lão đã không nhớ rõ lần cuối cùng chật vật như thế là lúc nào rồi. Mỗi một lần chiến đấu, lão đều vững vàng khống chế được tiết tấu chiến đấu, thiên địa đều ở trong lòng bàn tay lão, đến cả bụi trong không khí đều vững vàng ở trong lòng bàn tay lão.

Mỗi chiêu thức, lão đều dung nhập thiên địa, sung mãn mỹ cảm, sung mãn huyền diệu, làm đối thủ lão vì đó bái phục, vì đó tuyệt vọng.

Thế nhưng là… Cái đứa hỗn đản này…

Dùng phương thức công kích man rợ chân thực không nói lý, tựa như một thằng ác ôn, lấy tất cả mọi thứ, tất cả huyền diệu, tất cả mỹ cảm, đều gây ra chướng khí mù mịt, phá tan thành mảnh nhỏ!

Lão đối với loại hành vi này, vô cùng căm hận và chán ghét.

Dù là như thế nào, nhất định phải dùng võ đạo bản thân giết chết cái đứa hỗn đản này!

Thiệu Đức nghiến răng nghiến lợi, tiếp một chiêu, chỉ cần tiếp một chiêu, ngươi nhất định phải chết.

Đột nhiên Đường Thiên nhảy về sau, giơ hai tay lên.

“Dừng!”

Thiệu Đức ngẩn ngơ cả người.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.