[TRUYỆN FULL] Chiến thần bất bại: Chương 452: Đường Nhất Xuất Quan

Chiến Thần Bất Bại

Phía sau cánh cửa đồng thau.

Toàn thân Đường Nhất đang run lẩy bẩy, khuôn mặt hắn vặn vẹo trông hết sức dữ tợn, từng đám khói đen liên tục rót vào thân thể hắn. Tuy hồn điện có thể rút võ hồn khỏi từ trong thẻ hồn tướng nhưng không thể nào giúp hắn hấp thu được. Mỗi khi Đường Nhất hấp thu một tia võ hồn thì đó cũng chính là lúc một trận chiến tàn khốc và thảm liệt khác được bắt đầu.

Địch nhân của hắn từng là kẻ hơn người, là thiên tài chói sáng trong thời đại của bọn họ, và từng được lưu lại tên tuổi trong suốt thời đại đó.

Còn hắn, hắn chỉ nhỏ bé như ngọn cỏ.

Đây vốn là một trận chiến không cân sức. Dù chỉ là một tia võ hồn được rút ra cũng đã mạnh hơn hắn không biết bao nhiêu lần. Cấp bậc võ hồn của hắn quá kém, khởi điểm của hắn quá kém; đối với hắn, trận chiến này hoàn toàn không cân sức, giống như hắn không biết tự lượng sức mình mà muốn đi tìm chết vậy.

Hắn biết rõ rằng Binh đại nhân sẽ phản đối, rằng Binh đại nhân sẽ lo lắng.

Thế nhưng … hắn không muốn bỏ cuộc chút nào!

Làm sao ta có thể nhìn chính bản thân bị mọi người bỏ lại phía sau? Làm sao sự trợ giúp của ta lại ngày càng ít đi? Sao ta có thể nhìn địch nhân đang dần mạnh lên, còn đao của ta thì càng lúc càng mai một?

Sinh mạng vất vả lắm mới có được, sao có thể dễ dàng phụ bạc!

Ta đã trở thành vô song, ta đã có lòng kiêu ngạo! Trảm Mã Đao của ta đã được ma luyện như tuyết thì làm sao có thể chùn bước? Sao có thể né tránh? Sao có thể ngại chiến? Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vn

Hừ.

Còn có binh đoàn Sài Lang …

Ta từng nói rằng ta sẽ dẫn dắt bọn họ rong ruổi suốt thời đại này, sẽ khiến cho chiến công của họ được truyền tụng đời đời, sẽ ngồi trên ngựa che chở cho bọn họ…

Dù cho linh hồn kém cỏi, ta vẫn muốn kề vai chiến đấu cùng mọi người!

Tiếng gầm câm lặng tiếp tục vang vọng sau cánh cửa đồng thau.

oOo

Căn cứ đồng thau, thành Tam Hồn.

Hoa Thần Vân đang viết báo cáo.

“… Không thể không thừa nhận, kĩ thuật máy móc tại nơi này vượt xa chúng ta. Dù chưa nhìn thấy đại sư Tái Lôi nhưng qua những biểu hiện của các cơ quan giáp trên sân huấn luyện, trình độ của họ có thể khiến người khác phải giật mình. Tuy nhiên, thứ khiến chúng ta phải cảnh giác chính việc là bọn họ đang bồi dưỡng cơ quan võ giả với quy mô lớn. Kĩ thuật máy móc đang dần trở thành nền tảng tại thành Tam Hồn, tất cả cơ quan võ giả từ khắp các chòm sao Thiên Lộ đang hướng về đây như thủy triều. Những người muốn tham gia huấn luyện tại đây cần phải đóng phí tương đối; đương nhiên, những đãi ngộ như học bổng có thể giúp người sở hữu thiên phú ưu tú tham gia huấn luyện hoàn chỉnh. Từng nhóm cơ quan võ giả hợp thành một hệ thống toàn diện, hệt như thành phần dự bị của binh đoàn. Vào lúc cần thiết, họ có thể nhanh chóng gia nhập vào binh đoàn. Các học viên được tiếp thu huấn luyện đều mang phong cách mãnh liệt, khiến ta không khỏi nghĩ đến binh đoàn Nam Thập Tự từng có thời huy hoàng năm xưa.”

Hắn dừng lại trong chốc lát rồi tiếp tục viết.

“Thành quả bồi dưỡng các cấp bậc đoàn đội của họ thật khiến lòng người thán phục. Tại sân huấn luyện, ta đã gặp được một vị cơ quan võ giả xuất sắc còn rất trẻ, chỉ ước chừng 14, 15 tuổi, là một trong những người có được học bổng. Cậu ta cực kì mong đợi việc có thể được vào binh đoàn máy móc trong tương lai. Không chỉ vậy, những học viên đồng lứa đều vô cùng khát khao được tham gia binh đoàn. Nguyên nhân chính chính là một khi gia nhập binh đoàn máy móc, họ mới có cơ hội điều khiển những loại cơ quan giáp tân tiến nhất, và đối với cơ quan võ giả, điều này có sức mê hoặc cực lớn… Người sáng tạo căn cứ đồng thau có quy hoạch cụ thể, hoàn toàn dựa theo pháo đài quân sự tiêu chuẩn…”

Sau khi lưu loát viết xong bản báo cáo, gã biết bản báo cáo này chắc chắn trở thành một quả bom nặng ký, nhưng những kiến thức thu được trong suốt khoảng thời gian này lại khiến hắn có một loại rung động rất mạnh.

Ngoại trừ một số địa phương được bảo mật ra, đại đa số bộ phận của căn cứ đều mở ra với hắn. Hoa Thần Vân không ngốc, gã biết đối phương đang biểu diễn thực lực cho hắn xem, nhưng điều này cũng đủ để cho thấy đối phương rất tự tin.

Còn về phần gia tộc Y Phàm, khóe miệng Hoa Thần Vân thoáng lộ vẻ xem thường.

Gã bỏ không ít công sức tìm hiểu về Tái Lôi. Sau khi hiểu được chút đầu đuôi câu chuyện, gã lại càng khinh bỉ gia tộc Y Phàm hơn. Chuyện của Tái Lôi cũng chẳng bí mật gì, chỉ là gia tộc của mẹ nàng đã suy tàn, sau đó bà bệnh nặng qua đời, sang năm thứ hai thì có mẹ kế vào nhà, còn Tái Lôi bị trục xuất khỏi gia tộc.

Không ngờ Tái Lôi lại trở thành cơ quan đại sư, Y Phàm liền tìm tới cửa. Vào thời kỳ này, cơ quan đại sư chính là nhân tài đứng đầu khan hiếm đến mức không thể khan hiếm hơn được, huống hồ nàng còn là nhân vật cấp đại sư khai sáng ra Cơ Quan Hồn Giáp, dẫn dắt kỹ thuật máy móc phục hưng lần nữa?

Hiện tại, trong lĩnh vực cơ quan giáp, thanh danh của Tái Lôi đã có thể sánh ngang với những đại sư thời viễn cổ.

Vào lúc này mà gia tộc Y Phàm còn muốn ăn sẵn? Đổi lại là mình cũng tuyệt không chỉ treo đánh…

Đối với hành động của Y Phàm, Hoa Thần Vân vô cùng khinh bỉ, hơn nữa gã cũng cảm thấy nguyên nhân cái chết của mẫu thân Tái Lôi tương đối khả nghi. Sự tình về gia tộc này gã gần như không biết; nhưng gã biết rõ, một khi gia tộc Y Phàm hợp tác với căn cứ đồng thau thì sẽ gây ảnh hưởng trực tiếp tới chiến lược phát truyển sau này của giới cao tầng. Mặc dù chúng có thế lực nhưng những vấn đề như thế này chắc chắn liên minh sẽ không nhượng bộ.

Huống chi, thành Tam Hồn thành và chòm sao Đại Hùng của Đường Thiên có mối quan hệ không rõ ràng. Tràng chiến tranh tại chòm sao Đại Hùng lại xuất hiện binh đoàn cơ quan giáp, bằng vào điểm này đã có liên hệ trực tiếp với thành Tam Hồn, bởi vì chỉ có thành Tam Hồn mới có khả năng chế tác và sản xuất ra nhiều giáp hồn máy như vậy.

Gia tộc Y Phàm làm người ta phải kiêng kỵ, nhưng Đường Thiên cũng không phải là một gã vô danh.

Đường Thiên xuất thế ngang trời, hiện tại đã hoàn toàn xứng đáng là Hùng vương. Bây giờ Đường Thiên đã trở thành đối tượng nghiên cứu trọng điểm của các chòm sao trên Thiên lộ, bất luận nhìn theo góc độ nào đều thấy hắn là hạng người cực kỳ tàn nhẫn quả quyết.

Người đứng đầu chòm sao nào cũng dám dùng Kiếm Qua Tôi Hồn pháp sao? Một tên gia hỏa đối xử với chính bản thân còn tàn khốc như vậy sao có thể là kẻ dễ chọc vào? Vốn trong thập điện Xích có vài chòm sao rục rịch muốn động nhưng sau đó lại bị Kiếm Qua Tôi Hồn pháp của Đường Thiên dọa sợ mà không dám làm xằng.

Nghe đồn có một gã thánh giai đã chết trong tay hắn, không biết thật giả thế nào.

Hiện tại Đại Hùng tinh đã hợp nhất bốn chòm sao, đã trở thành cường hào một phương, hơn nữa có tiềm lực cực lớn.

Hắn kiên trì chờ đợi thảo luận của giới cao tầng kết thúc.

Hai bóng người xuất hiện tại thành Tam Hồn.

“Làm càn quá rồi!” Vị nữ tử lên tiếng nói chuyện ước chừng trên dưới ba mươi tuổi, thần sắc đầy lão luyện, ánh mắt lạnh băng: “Gia tộc Y Phàm chúng ta đã bao giờ phải chịu khuất nhục như vậy?”

“Không biết bọn họ đang nghĩ gì? Hừ, chỉ là một cơ quan sư mà thôi, đáng để huy động lực lượng thế này sao?” Ngôn ngữ ngả ngớn này là của một vị nam tử có bộ tóc màu bạc, trên lưng đeo một thanh kiếm bản rộng cực lớn bắt mắt.

Hai người đều là võ giả của gia tộc Y Phàm, nữ tử tên Tuyết Lỵ (Shirley), nam tử tên A Tể Cách, vị trí của bọn họ gần thành Tam Hồn nhất nên được gia tộc phái tới.

“Cấp trên muốn chúng ta giao thiệp, chậc, như vầy thì giao thiệp thế nào?” A Tể Cách buông tay sang hai bên: “Mấy lão già đem việc đổ lên đầu chúng ta. Tỉ như Cách Lôi đại nhân, khà khà, lần này Cách Lôi đại nhân mất hết mặt mũi, đến lúc đó không biết hắn có trút giận lên đầu chúng ta không đây?”

Tuyết Lỵ hừ lạnh một tiếng: “Giao thiệp? Đơn giản thôi, phá hủy căn cứ đó rồi bắt trói con oắt kia mang về. Như vậy cơn giận của Cách Lôi đại nhân tự nhiên sẽ biến mất.”

“Người ta có một gã võ giả cấp Hoàng Kim, hình như gọi là Xích Quang thì phải, còn có cả Đoan Mộc, nghe nói hắn rất lợi hại.” A Tể Cách làm bộ làm tịch nói.

“Gã Hoàng Kim võ giả tại nơi lụn bại như chòm sao Xà Phu có tư cách sao?” Tuyết Lỵ khinh miệt nói.

A Tể Cách cũng lầm bầm trong miệng: “Cũng phải, chỉ vì chuyện đập phá như thế này mà phải đi xa như vậy, một mình cô đến cũng có thể giải quyết êm xuôi mà. Còn gọi ta đến, làm lỡ hết cả thời gian tán gái…”

“Đừng nhiều lời.” Tuyết Lỵ lạnh lùng nói, chợt ả ngừng lại.

Hai người nhìn thấy đại môn của căn cứ đồng thau.

oOo

Binh doanh số 07, Hồn Điện.

Binh đang chờ ngoài cửa bỗng trong lòng sinh ra cảm ứng. Hắn chợt mở mắt, mặt hiện vẻ mong đợi.

Cánh cửa đồng thau mở ra, một bóng người hùng vĩ xuất hiện trước mặt ba người.

“Thiếu tá Đường Nhất, đến báo cáo!”

Thanh âm trầm thấp không giận mà uy như mang theo một thứ lực lượng kì dị nào đó làm chấn nhiếp lòng người.

Rầm rầm, rầm rầm.

Âm thanh linh giáp va chạm mang nặng sát ý, Đường Nhất toàn thân mặc giáp, tay cầm Trảm Mã Đao hệt như một vị dũng tướng thời cổ đại thân kinh bách chiến bước ra. Vẻ sáng bóng của linh giáp hoàn toàn bị thu lại, ẩn hiện trên đó chỉ là những vết tích chiến đấu loang lổ.

Trong lòng Binh vô cùng kích động.

Toàn thân Đường Nhất có sát ý lượn lờ như ngưng thành thực chất, những sát ý này tựa như làn sương màu đen. Cặp mắt không giận mà uy ẩn bên trong trung tâm làn sương thâm thúy mà nội liễm. Trên người hắn không còn chút khí tức Hồn tướng nào, bất cứ ai cũng không thể ngờ được hắn lại chính là một Hồn tướng.

Trảm Mã Đao của Đường Nhất cũng trở nên giản dị tự nhiên hơn trước, sống đao dầy cộp có mầu ngăm đen, chỉ có mũi đao là sáng ngời như tuyết.

Hai tấm thẻ Vô Song, Đường Nhất hấp thu cả hai! Tâm tình của Binh vô cùng kích động, hắn biết rõ muốn làm được như vậy không dễ dàng chút nào. Trong mắt hắn, tư chất của Đường Nhất luôn thấp nhất. Mỗi một bước tiến đều vô cùng gian nan. Quá trình hồn và hồn va chạm không có bất cứ một kĩ xảo nào bởi đó là ý chí, tín niệm trực tiếp va chạm tranh đấu với nhau, chỉ cần một bên hơi yếu hơn thì liền nhận kết quả tiêu tán không còn vết tích.

Thế nhưng liên tiếp hấp thu hai tấm vô song thẻ đúng là không thể tưởng tượng, đến tận bây giờ Binh vẫn còn không thể tin được.

Hắn nhìn chăm chú vào Đường Nhất ở trước mặt, tâm tình vẫn chưa thể khôi phục lại.

Bất kể ngươi đã từng thấp kém như thế nào, nhưng một khi ngươi đã bất chấp đổ máu để đi tới nơi đây, thì chắc chắn sau này ngươi sẽ trở nên phi thường.

Binh vỗ vỗ vai Đường Nhất, trịnh trọng nói: “Làm tốt lắm, thiếu tá!”

“Hiện tại, thiếu tá hãy đóng giữ căn cứ! Bất luận kẻ nào tùy ý xông vào đều giết chết ngay tại chỗ!”

“Vâng, đại nhân!”

Tiếng đáp trầm thấp xuyên thấu qua làn sát ý lượn lờ truyền đến, Đường Nhất toàn thân mặc giáp mang theo Trảm Mã Đao sáng như tuyết xoay người rời đi.

Rầm rầm, rầm rầm.

Âm thanh của linh giáp xuyên qua thông đạo, xuyên qua võ hồn điện vọng vào căn cứ. Đám người bên trong phòng đều lộ ra ánh mắt kinh ngạc và ngưng trọng, sát ý quá dầy, trảm mã đao sáng như tuyết.

Đường Nhất giống như không nhìn thấy, ngẩng đầu nhấc đao chầm chậm bước lên mặt đất.

Dưới ánh đèn sáng ngời, tiếng va chạm ầm ầm của linh giáp xuyên qua vọng đến một sân huấn luyện. Những cơ quan võ giả đang huấn luyện tại đây đều không tự giác phải dừng lại.

“Là Đường Nhất đại nhân sao?” Có người thử thăm dò hỏi, ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm vào trảm Mã Đao trên tay Đường Nhất.

Đường Nhất dừng chân lại một lúc rồi nói: “Phải.”

Cơ quan võ giả xung quanh liên tục lộ ra vẻ yên tâm, vị võ giả vừa nãy lên tiếng hiếu kỳ hỏi: “Đường Nhất đại nhân, đây là…”

“Phụng mệnh đóng giữ.”

Đường Nhất cũng không quay đầu lại mà tiếp thẳng bước đi tới cho đến khi đến trước đại môn mới dừng chân lại.

Phía dưới cánh của thanh đồng nguy nga cao hơn mười hai trượng, một vị dũng tướng mặc giáp chống đao đứng, một mình thủ cửa thành.

Tất cả cơ quan hồn giáp đang huấn luyện trên sân huấn luyện đều ngừng lại, dưới cửa thành tối đen một bóng người không được tính là cao to nhưng lại vô cùng hấp dẫn ánh mắt người khác.

Trong đầu mọi người không hẹn mà cùng hiện lên một câu.

Một người giữ ải vạn người khó qua!

“Hừ?”

Phía sau làn hắc khí lượn lờ, đôi mắt đang khép hờ của Đường Nhất mở ra, quân lệnh trầm thấp mà trang nghiêm vang vọng toàn trường: “Mở rộng cửa.”

Gã cơ quan sư phụ trách khống chế cửa thành như vừa tỉnh mộng, vội vàng luống cuống tay chân mở đại môn.

Cạc cạc cạc.

Cánh cửa đồng thau dày và nặng nề chậm rãi mở ra.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.