[TRUYỆN FULL] Chiến thần bất bại: Chương 496: Hắc Hồn Đồng Cách

Chiến Thần Bất Bại

Trước đây trong số rất nhiều thiên tài của võ hội Quang Minh, Diệp Triều Ca chắc chắn không phải người rực rỡ nhất, thế nhưng hắn lại là một trong số những người phong thánh sớm nhất, đồng thời cũng là võ giả duy nhất áp chế Đường Thiên. Tề Sơn chết trên tay Đường Thiên, Trương Minh Hách nằm lại tại thành Tam Hồn, xét trên góc độ này, danh hiệu, Quang Minh Ma Kiếm Thạch của Đường Thiên quả xứng đáng.

Sau khi phong thánh, khí chất Diệp Triều Ca thay đổi hẳn, vẻ điên cuồng như dã thú nội liễm, tuy khí chất vẫn lạnh lùng nhưng không còn vẻ khó tiếp cận như trước. Theo nhiều người thấy đây cũng là biểu hiện thành thục của Diệp Triều Ca.

Chịu kích thích từ Diệp Triều Ca, những người khác cũng dồn dập lên tiền tuyến, gia nhập trận chiến cùng chòm Sư Tử, mài giũa thực lực bản thân.

Diệp Triều Ca không hề đắc ý, hắn biết một thiên tài khác còn mạnh hơn mình, Tỉnh Hào đã tu thành kiếm hồn!

Tỉnh Hào tu thành kiếm hồn, chuyện này tạo nên rất nhiều sóng gió trong giới cao tầngc ủa võ hội Quang Minh. Trong võ hội Quang Minh, Kiếm Thánh không phải chủ lưu, những hồn thuật cao cấp nhất tại võ hội Quang Minh đều không phải Kiếm Thánh. Trong lịch sử võ hội Quang Minh, đây là lần đầu tiên xuất hiện kiếm hồn. Càng khiến họ lúng túng hơn, đây lại là một kẻ phản bội.

Tuy An trưởng lão vẫn đang xây dựng thanh thế, cố kéo Tỉnh Hào lại võ hội Quang Minh, thế nhưng tuyệt đại đa số các trưởng lão đều giữ yên lặng.

Truyền thống của võ hội Quang Minh là hồn thuật hệ quang, hồn thuật đứng đầu võ hội Quang Minh bản chất chủ yếu cũng là quang! Từ khi võ hội Quang Minh được thành lập tới giờ, mỗi đời đều xuất hiện thiên tài trên lĩnh vực này, từng người kiên trì không ngừng hoàn thiện, hình thành một hệ liệt hồn thuật hệ quang hoàn chỉnh.

Vì thế trong võ hội Quang Minh, võ giả tu luyện hồn thuật hệ quang mới được coi là chính thống.

Kiếm hồn tuy hiếm thấy nhưng vẫn không đủ đánh động những trưởng lão Quang Minh khác. Võ hội Quang Minh tồn tại đã nhiều năm, thi thoảng lại có đệ tử bất đắc chí rời bỏ võ hội mới hiển lộ tài năng. Chuyện này cũng không phải là lạ, thế nhưng hành động của Tỉnh Hào, trong mắt các trưởng lão Quang Minh lại bị coi là đại nghịch bất đạo.

Đệ tử thoát ly võ hội trong lịch sử, tuy hùng bá một phương nhưng vẫn duy trì quan hệ hài hòa cùng võ hội Quang Minh. Hành động của võ hội Quang Minh coi như gieo mầm nơi khác. Thế nhưng Tỉnh Hào lại bất đồng, vì hắn gia nhập thế lực thù địch với võ hội Quang Minh.

So với hắn, Diệp Triều Ca càng được các trưởng lão Quang Minh yêu thích. Kiếm hồn tuy mạnh, thế nhưng trong mắt các trưởng lão Quang Minh cũng chỉ vậy mà thôi. So với nội tình kinh người được tích lũy bao đời của võ hội Quang Minh, chỉ là kiếm hồn, có đáng chi?

Diệp Triều Ca thu lại tâm tư, Tỉnh Hào mới là đối thủ hắn mong đợi nhất.

Nam tử trước mặt vô cùng xa lạ, dáng vẻ cũng chẳng chút khí thế, còn tu luyện thứ thức hồn cũ kỹ đã sớm bị đào thải, Diệp Triều Ca chẳng thể gợi nổi hứng thú. Nếu không phải Dụ lão lên tiếng, thứ như vậy hắn còn lười chẳng muốn nhìn.

Hơn nữa, tên này hình như đang đờ người ra…

Diệp Triều Ca nhíu mày, biểu hiện nghiệp dư đó khiến hắn càng coi thường.

“Không phải hắn bị choáng rồi chứ?” Người vừa nói chuyện chân trần tóc dài, con mắt đen bóng, khiến người ta có cảm giác yêu dị, hắn thở dài một tiếng: “Còn muốn xem thử thực lực Diệp Triều Ca, hy vọng tên này đừng quá yếu.”

Người trung niên bên cạnh hắn thân hình cao gầy, viền mắt hõm sâu, dáng vẻ nham hiểm: “Diệp Triều Ca là đối thủ chủ yếu của ngươi.”

“Chòm Sư Tử thì sao? Sao bọn họ không tới? Nếu không chúng ta cũng có thể khiêu khích họ một chút.” Người trẻ tuổi cười dài nói.

“Bảo vật trong hồn điển này cấp bậc không cao, chỉ có sức hút với Thánh gỉa đồng mà thôi. Vinh Ba tới đây chắc cũng vì tạo thế cho Diệp Triều Ca.” Người trung niên giọng điệu bình tĩnh như như lộ ra khí tức âm u.

“Sao không trực tiếp cướp lấy? ” Người trẻ tuổi nhướn mày: “Với thực lực của sư phụ đủ để quét ngang nơi này.”

“Vinh Ba cũng có thể quét ngang nơi này.” Người trung niên nhìn người trẻ tuổi nói: “Mọi người đều không động thủ, đây là ăn ý. Ai phá tan không khí ăn ý này vậy nghĩa là chiến tranh sẽ khai triển toàn diện, cái hộp này không ai dám mở ra. Võ hội Quang Minh dám đánh với chòm Sư Tử nhưng tuyệt đối không dám xích mích chiến tranh toàn diện. Chòm Sư Tử dám đánh với võ hội Quang MInh nhưng cũng không dám xích mích chiến tranh toàn diện, Hắc Hồn chúng ta cũng không dám. Vì thế có thể nói Thương Dương Vũ rất thông minh.”

“Thật ra ta cảm thấy chiến tranh toàn diện cũng tốt.” Người trẻ tuổi coi thường nói: “Hắc Hồn chúng ta chẳng buồn lên tiếng trong trận chiến này, thật thất vọng.”

Người trung niên lạnh lùng nhìn người trẻ tuổi nói: “Đồng Cách, chiến tranh rất tàn khốc.”

“Nhưng, sư phụ.” Nụ cười trên gương mặt Đồng Cách biến mất: “Không trải qua gột rửa của chiến tranh, võ giả chúng ta sẽ trưởng thành chậm hơn bọn họ, đến lúc đó chúng ta còn đuổi kịp được bước tiến của họ sao?”

Người trung niên choáng váng.

“Bọn họ trưởng thành trong máu và lửa, chúng ta chỉ đứng ngoài nhìn.” Đồng Cách nhẹ giọng nói: “Bọn họ sẽ hóa thành kền kền, còn chúng ta vẫn chỉ là gia cầm, chúng ta vẫn vọng tưởng đợi hai con kền kền lưỡng bại câu thương, chúng ta có thể làm ngư ông đắc lợi. Có điều, sư phụ, kền kền cho dù lưỡng bại câu thương, gia cầm có thể chiến thắng sao?”

Người trung niên không nói nên lời.

Đường Thiên trong sân đang thiên nhân giao chiến, không đúng, là nhân hồn giao chiến. Liên kết tâm thần giữa Đường Thiên và Tiểu Nhị căn bản không cần nói chuyện.

“Tiểu Nhị, chuẩn bị Thuấn Di!” Đường Thiên đầu trộm đuôi cướp nói.

“Thuấn Di cũng không trốn nổi.” Giọng nói trẻ nít của Tiểu Nhị ngắt đứt ảo tưởng của Đường Thiên, âm thầm trợn mắt, quả nhiên tên ngốc này vẻ ngoài thì lẫm liệt, bên trong lại đen kịt như mực, xuất thủ tàn nhẫn.

Quan trọng nhất là, quá không biết xấu hổ…

Định ôm đồ bỏ trốn ngay trước mắt mọi người, ngươi là chủ nhân một chòm sao đấy, làm việc vô lại như vậy mà không ngại à? Thật sự không ngại à?

Tiểu Nhị tính khí kiêu ngạo, sao có thể khoan dungc ho hành vi sỉ nhục như vậy?

Đường Thiên vẫn chưa nguôi hy vọng: “Trốn không thoát thật à?”

“Nhiều Thánh giả như vậy. Lại nói, ngươi cảm thấy võ hội Quang Minh thật sự không có cách nào đối phó với Thuấn Di?” Tiểu Nhị lạnh lùng nói, giọng nói trẻ nít khiến y thật muốn tan vỡ, chẳng khác nào đứa bé đang giận dỗi! Thế nhưng để đề phòng cái tên ngốc này làm chuyện mất mặt trước mắt mọi người, Tiểu Nhị vẫn kiên trì nói: “Nếu ngươi có thể kiên trì hai mươi chiêu dưới ánh mưats mọi người, những thứ này đều là của ngươi. Võ hội Quang Minh chắc chắn sẽ không đổi ý. Hay ngươi không có lòng tin chống đỡ qua hai mươi chiêu của Diệp Triều Ca?”

“Thối lắm!” Đường Thiên giận tím mặt: “Đừng nói hai mươi chiêu, hai trăm chiêu cũng không vấn đề!”

Quả nhiên đối phó với gã này chỉ cần phép khích tướng đơn giản nhất…

Tiểu Nhị thầm khinh bỉ, ngoài miệng lại tiếp tục quạt gió châm lửa: “Lần trước ngươi bị hắn đánh cho như chó chết, trong lòng còn ám ảnh cũng có thể hiểu.”

Thù mới hận cũ xộc thẳng lên đầu, Đường Thiên hung ác nói: “Chỉ hố hắn có hai thứ rác rưởi này thì đơn giản quá, ta muốn đánh hắn như chó chết!”

Quả nhiên phép khích tướng phối hợp với thù hận, gã ngốc tất sẽ xù lông!

Tiểu Nhị rất lý trí im lặng không nói một lời, trong lòng thầm nghĩ, nếu kẻ địch trên thế giới này cũng dễ đối phó như tên ngốc này thì tốt biết bao…

Y thản nhiên quên bẵng vụ chật vật lúc trước của mình.

Diệp Triều Ca cũng không nhân lúc đối phương thất thần mà xuất chiêu, hắn tự ngạo mình là người có thân phận, nội tâm kiêu hãnh, chuyện như vậy hắn sẽ không làm. Hơn nữa giờ hắn đang đại diện cho Dụ lão, hắn làm tốt, Dụ lão cũng nở mày nở mặt, nếu biểu hiện của hắn tệ, Dụ lão sẽ rất mất mặt.

Mấu chốt nhất là, hắn căn bản không để đối phương trong mắt, biểu hiện vừa nghiệp dư vừa vụng về của đối phương khiến hắn càng coi thường.

“Này, họ Diệp, ta muốn đánh ngươi như chó chết!”

Đột nhiên, đối phương gào thét lao lên, Diệp Triều Ca giật mình, đối phương đột nhiên trở nên đằng đằng sát khí, hai mắt đỏ bừng nhìn hắn, Diệp Triều Ca thầm khó hiểu, khích tướng ư? Thật kỳ quái…

Nhưng đúng lúc này, đối phương đột nhiên bước lên trước một bước, ngay khi chân đạp xuống đất, mặt đất rung chuyển, bụi bặm bắn lên xung quanh.

Con ngươi Diệp Triều Ca đột nhiên co rút, sức mạnh của nhát đạp này… Thật mạnh!

Viu!

Thân hình trước mặt đột nhiên mơ hồ, xung quanh bóng người mơ hồ là một chùm sương mù bùng lên, Âm Chướng Vân!

Gần như cùng lúc, gương mặt xa lạ kia đã lao tới ngay trước mặt Diệp Triều Ca.

Nhanh quá!

Tâm thần Diệp Triều Ca tập trung cao độ, gương mặt lại không hề biến hóa, một thanh kiếm xuất hiện trong tay hắn, nhẹ nhàng nâng lên.

Keng!

Nấm đấm va chạm với thanh kiếm, tiếng va chạm nặng nề làm khuấy động không khí, lướt qua gương mặt Diệp Triều Ca, thần sắc hắn vẫn bình tĩnh, thân hình trượt về phía sau như trên mặt băng.

Tuy Diệp Triều Ca đã sớm nghĩ lực lượng đối phương rất lớn, thế nhưng không ngờ sức mạnh lại đến nhường này.

Người của Hắc Hồn?

Tốc độ của đối phương rất nhanh, tần suất xuất thủ nhanh chóng, quả thật không thể tưởng tượng nổi. Chiêu thức giản dị chất phác, không có bất cứ vẻ đẹp nào, đại đa số dùng võ kỹ cơ bản, thế nhưng kèm theo sức mạnh cường đại, lực sát thương kinh người.

Diệp Triều Ca có phần hưng phấn, đã lâu rồi không gặp được đối thủ có sức mạnh như vậy. Huyết mạch bản thân hắn cực kỳ đặc thù, mà trong quá trình phong thánh, huyết mạch của hắn cũng phát sinh biến hóa.

So về sức mạnh, hắn không sợ bất cứ ai.

Thanh kiếm của Diệp Triều Ca nhanh chóng biến ảo trong phạm vi cực nhỏ, kiếm chiêu cũng không chút vẻ đẹp, thế nhưng mỗi kiếm đều tràn ngập sức mạnh!

Keng keng keng!

Tiếng va chạm bùng lên dày đặc, xung quanh Diệp Triều Ca hiện lên một màn kiếm, thoải mái bất động giữa công kích như cuồng phong vũ bão của Đường Thiên.

Không ai ngờ hai Thánh giả này lại so đấu sức mạnh. Song mọi người lại không thể không thừa nhận loại công kích giản dị tự nhiên này tràn ngập lực sát thương.

Biểu hiện của Diệp Triều Ca như vậy, mọi người không lấy làm lạ, thế nhưng thực lực gã xấu xí kia cũng không thể coi thường.

Đúng lúc này, Dụ lão cau mày, lạnh nhạt nói: “Triều Ca, đừng chơi nữa, tốc chiến tốc thắng đi!”

Diệp Triều Ca đột nhiên bừng tỉnh, bất tri bất giác hai bên đã đấu liền mười lăm chiêu, so đấu sức mạnh thuần túy như vậy thật quá đã nghiền. Chẳng lẽ đây là kế sách của đối phương?

Nếu thật là vậy, đối phương nghiên cứ mình sâu sắc vượt ngoài dự đoán.

Diệp Triều Ca đột nhiên kéo giãn khoảng cách, hai mắt nheo lại, còn lại năm chiêu, đã đủ.

Chiến đấu giữa Thánh giả, hồn thuật mới là vai chính.

Thân thể hắn tỏa ra ánh sáng màu trắng nhu hòa, ánh sáng màu trắng như nước chảy dọc thân thể hắn, truyền vào thanh kiếm.

Ánh sáng trắng tỏa ra rực rỡ, một khí tức thô bạo hạo nhiên bao phủ toàn trường.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.