[TRUYỆN FULL] Chiến thần bất bại: Chương 501: Tử tù

Chiến Thần Bất Bại

Thế giới sau cấp thánh, còn bao la phong phú hơn tưởng tượng của Đường Thiên, gã bỗng có cảm giác mình như đi vào một thế giới hoàn toàn mới, có quá nhiều điều mới mẻ mà gã không hề hay biết.

Có điều, gã hoàn toàn không lo lắng hay sợ hãi, ngược lại cực kỳ tò mò, những thứ này thật quá thú vị.

Thế cục thành Hàn Cổ dường như đang trong một thế cân bằng xảo diệu, mọi người cũng như có băn khoăn gì đó, bất kể Mộc trưởng lão hay Vinh Ba trưởng lão đều không dám làm bậy, không còn vẻ hoành hành vô kỵ, giết người như ngóe như lúc Diệp Triều Ca tại chòm Sài Lang.

Đường Thiên không biết vì sao, gã cũng lười suy nghĩ.

Gã đi một vòng lớn rồi trở lại doanh rại. Lần này có thể nói là thắng lợi trở về, thu hoạch vượt xa tưởng tượng của gã. Tiểu Nhị thôn phệ Thánh hồn, Đường Thiên lại đọc ngấu nghiến hồn thư vừa mua được như đói khát lâu ngày.

Tới cấp thánh, rất nhiều tri thức không thể dùng lời để diễn tả, cho nên xuất hiện hồn thư. Hồn thư mới là phương thức ghi chép chủ yếu của Thánh giả.

Chế tạo hồn thư cũng không phức tạp, dùng hồn làm môi giới, đại thể dùng các mảnh vỡ chiến hồn. Những mảnh vỡ này không mấy tác dụng nhưng có thể chứa đựng tin tức.

Bản hồn thư này cũng không phải cao cấp gì mà là kiến thức thông thường của Thánh giả. Không thể không nói, những thứ liên quan tới cấp thánh thật không rẻ, một quyển hồn thư tri thức thông thường như vậy cũng có giá một trăm triệu tinh tệ.

Nhưng hiện tại đây lại đang là thứ Đường Thiên rất cần.

Gã có rất nhiều nghi hoặc có thể tìm được đáp án trong đó. Ví dụ như gã đã biết Thánh Hồn là gì. Sau khi Thánh giả chết đi, thường không lưu lại võ hồn, vì võ hồn của Thánh giả đã hóa thành hồn vực. Chỉ có một số ít tình huống đặc thù, Thánh giả mới có thể lưu lại võ hồn, đó chính là Thánh hồn.

Tác dụng lớn nhất của Thánh hồn chính là gia tăng hồn trị, mở rộng hồn vực.

Hồn vực như đất ruộng của Thánh giả, mà hồn thuật như hoa mầu trồng trên chỗ đất đó. Diện tích ruộng đất càng lớn càng trồng được nhiều hoa màu.

Giờ Đường Thiên đã hiểu tầm quan rtọng của hồn trị, nó chính là địa bàn!

Không chỉ tu luyện hồn thuật cần có đủ hồn trị, thậm chí theo lý giải hồn thuật càng lúc càng thâm sâu, hồn thật không ngừng thăng cấp, cũng sẽ chiếm càng nhiều hồn trị. Nếu hồn trị không đủ, hồn thuật cũng khó lòng tiến triển.

Hồn trị lúc trước của Tiểu Nhị chỉ vừa đủ tu luyện Thuấn Di.

Mà hồn bảo ngoại trừ uy lực lớn, biến hóa đa đoan, chỗ tốt lớn nhất của nó chính là không chiếm dụng hồn trị. Với Thánh giả mà nói, mỗi điểm hồn trị đều cực kỳ quý giá.

Gương mặt Tiểu Nhị hiện vẻ đau đớn, thân thể y run rẩy kịch liệt.

Đường Thiên giật mình, gã và Tiểu Nhị tâm thần tương liên, gã có thể cảm nhận cơn đau của Tiểu Nhị. Gương mặt tinh xảo đáng yêu của Tiểu Nhị vặn vẹo dữ tợn, lúc này như có làn sương mfu bốc lên, như có quái vật bên trong muốn thoát ra, gương mặt biến ảo chập chờn.

“Giết…”

Tiếng kêu đầy phẫn nộ và đau đớn, trầm trầm khàn khàn, như một người khác!

Thân thể Tiểu Nhị hòa tan thành một làn sương mù, bốc thẳng lên.

Không được!

Đường Thiên không hề nghĩ ngợi, cho tay vào trong làn sương.

Trở lại nơi ở, Diệp Triều Ca do dự một lúc rồi mới nói: “Trưởng lão, chúng ta có nên…”

Tay hắn làm động tác chém hờ, hôm nay trưởng lão chật vật như vậy chắc đã phiền muộn muốn chết.

Vinh Ba cười ha hả nói: “Triều Ca, ngươi còn trẻ, thế nên mới thích trực tiếp giết người. Thế nhưng ngươi phải nhớ, lúc có thể không dùng đao thì cố gắng không dùng đao, đặc biệt là trong những tình huống phức tạp.”

Diệp Triều Ca ngẩn ra, hắn nghĩ kỹ lại từng chi tiết trong ngày, như hiểu ra: “Chẳng lẽ đại nhân ngài…”

“Đừng chỉ tin vào con mắt.” Vinh Ba cười ha hả: “Thự Quang thật sự quan trọng như vậy sao? Bất kể thế nào, nó thậm chí không giá trị bằng một phần hai mươi của Thánh hồn. Người khác cho rằng ta vì đề phòng nó rơi xuống tay Hắc Hồn nên mất đi lý trí. Thật ra khi ta biết ngươi thua dưới tay hắn, ta đã quyết định diệt trừ hắn rồi.”

Diệp Triều Ca tâm thần chấn động.

“Thất bại cũng không sao cả, lúc ta còn trẻ đã từng thất bại rất nhiều lần.” Vinh Ba thu lại nụ cười, sắc mặt chăm chú: “Ngươi không thiếu thiên phú hay nỗ lực, thực lực hôm nay cũng mạnh hơn ta năm xưa nhiều. Ngươi chắc chắn không phải loại người có thể tùy ý đánh bại, đối phương không đơn giản. Hơn nữa ta có dự cảm, hắn là kẻ địch của chúng ta.”

“Một Thánh hồn đổi lấy một kẻ địch nguy hiểm ẩn nấp trong bóng tối, còn không khiến người khác chú ý.” Vinh Ba cười ha hả, ôn hòa vô hại: “Thánh hồn đó được tách từ một tên tử tù.”

“Tử tù?” Diệp Triều Ca ngẩn ra.

“Hắn tên là Uy Liêm!” Vinh Ba như nghĩ tới một chuyện cực kỳ vui vẻ, cười ha hả.

Diệp Triều Ca tâm thần chấn động, sắc mặt đột nhiên trắng xám, hai mắt lộ vẻ hoảng ợ.

Ngoài thành Ngọc Hành, chiến đấu không ngừng.

Đại quân của Đường Sửu chiếm ưu thế rõ ràng, sau trận chiến tại thành Khai Dương, tuy tổn thất kha khá, thế nhưng chiến tranh khốc liệt lại khiến binh sĩ nhanh chóng trưởng thành.

Việc rèn luyện binh đoàn cũng hoàn thành bước đầu. Võ giả Bắc Đẩu trước mặt đại quân như vậy căn bản không có sức chống cự.

Đường Sửu ngẩng đầu lên nhìn bốn điểm đen nho nhỏ trên bầu trời.

Trong trận chiến tại thành Khai Dương, bọn họ đã gặp phải hai Thánh giả. Một thánh giả không biết phi hành nhanh chóng bị bọn họ giết chết, nhưng một Thánh giả còn lại biết phi hành khiến bọn họ tổn thất lớn. Thánh giả biết phi hành chiếm ưu thế quá lớn trong chiến đấu, tới lui như gió, khinh công căn bản không cách nào truy đuổi, đây là điều trước đó Đường Sửu không dự liệu được.

Sự lợi hại của hồn thuật, võ kỹ cũng không thể sánh nổi, trong thời gian cực ngắn, Đường Sửu tổn thất hơn năm mươi người, điều này khiến hắn cực kỳ tức giận.

Thế nhưng Đường Sửu nhanh chóng tìm ra nhược điểm của Thánh giả này, đó là khoảng cách tấn công.

Đối phương không thể tấn công ở khoảng cách ngoài trăm trượng, tìm ra nhược điểm của đối phương, Đường Sửu lập tức làm ra đối ứng, binh đoàn co rút lại, điều chỉnh khoảng cách giữa các binh đoàn.

Thánh giả này thiên về chiến đấu cá nhân cho nên khả năng uy hiếp binh đoàn chỉ có hạn, thế nhưng chỉ như vậy thôi cũng đã khiến Đường Sửu cảm thấy rất áp lực.

Đường Sửu âm thầm vui mừng, những Thánh giả thường thuộc loại hình này. Nghe nói đại nhân tu luyện một loại hồn thuật có thể di chuyển tức thời, theo Đường Sửu thấy, còn hồn thuật này thích hợp hỗn chiến hơn nó?

Đương nhiên là loại trừ loại người đáng sợ có thể kích nổ đá ngôi sao như trong truyền thuyết.

Thánh giả bình thường luôn có một số hạn chế, tỷ như chân lực, bất cứ loại hồn thuật nào cũng phải tiêu hao chân lực. Mà chân lực trong cơ thể Thánh giả lại không phải vô cùng vô tận.

Ưu thế của binh đoàn chính là số lượng, kiến đông có thể cắn chết voi, làm sao lợi dụng ưu thế của mình chính là bản lĩnh của võ tướng.

Đường Sửu lạnh lùng quan sát những thánh giả trên bầu trời.

Chiến đấu trên mặt đất bọn họ đã chiếm ưu thế tuyệt đối, nếu các Thánh giả này không ra tay, chiến tranh sẽ càng nghiêng về phía bọn họ. Thánh giả trên bầu trời có thể quan sát toàn bộ chiến trường, chắc càng hiểu rõ hơn tình hình chiến sự.

Bốn điểm đen nho nhỏ bắt đầu hành động.

Không nhịn được rồi à? Con mắt Đường Sửu lạnh lùng.

Không gì rèn luyện võ tướng tốt hơn chiến tranh liên tiếp. Đường Sửu chỉ huy bốn nhánh binh đoàn. Binh đoàn Sài Lang của Đường Nhất, binh đoàn Liệp Võng của Lô Địch, binh đoàn Cao Nguyên của Tatton cùng binh đoàn Thiết Quyền của Hoàng Phủ Hồng.

Ngoại trừ binh đoàn Thiết Quyền của Hoàng Phủ Hồng là vừa thành lập, ba nhánh binh đoàn khác đều được duy trì hoàn chỉnh, được bổ sung luồng máu mới. Thực lực bốn người càng không cần phải nói, Đường Nhất vĩnh viễn là mũi đao sắc nhọn nhất. Lô Địch có cái nhìn đại cục tốt nhất, lại trẻ tuổi, thành tựu tương lai sẽ cao nhất. Tatton tính cách kiên cường, tác phong rõ ràng, phòng thủ vững chắc. Mà Hoàng Phủ Hồng kỷ luật nghiêm minh, cẩn thận tỷ mỉ, trong lòng lại là một phần tử háo chiến, thích đón đánh chính diện.

Binh đoàn Thiết Quyền đại đa số do các võ giả giáp máy từ thành Tam Hồn tới, bao gồm cả đám người được Đường Sửu bồi dưỡng trước đây. Binh đoàn trước kia của Hoàng Phủ Hồng danh là binh đoàn giáp nặng, trên thực tế là một nhánh ở giữa binh đoàn giáp nặng và binh đoàn giáp máy. Trong thời gian ở thành Tan hồn, Hoàng Phủ Hồng theo Binh học tập, tham gia các kế hoạch bồi dưỡng, tu luyện, kinh nghiệm cực kỳ phong phú.

Binh dám hất tay theo Đường Thiên tới chòm Lục Phân Nghi đương nhiên là có chỗ dựa đầy đủ. Bốn nhánh binh đoàn này chính là chỗ dựa của hắn. Lô Địch tương lai có tiềm lực trở thành danh tướng, ba người còn lại tuy không thể nhưng trình độ đều khá xuất sắc, năng lực vững chắc, xứng đáng tín nhiệm.

Chinh chiến liên tục, tuy cũng có thương vong, thế nhưng mọi người cũng dần ăn ý với nhau.

“Tiền tuyến co rút lại, Mặc Tử Ngư!”

Giọng nói đầy trung khí của Hoàng Phủ Hồng vang lên giữa chiến trường, Mặc Tử Ngư giật mình.

Giáp hồn máy trước nhất lui lại như thủy triều, tiếng hoan hô của đối phương cũng vang lên ầm ầm, cũng như thủy triều ập tới. Giáp hồn máy của Mặc Tử Ngư xông lên trước, đón dỡ đồng đội đang lui lại, hắn hô lên rát cổ: “Chiến thuật số năm!”

Hai bên của hắn là hai trăm bộ giáp hồn máy đang toàn lực lao tới, tiếng gió rít lên bên tai, hơi thở mỗi người đều trở nên nặng nề phấn khởi, hai trăm bộ giáp hồn máy cùng xung phong, thanh thế cực kỳ rầm rộ, tiếng bước chân rầm rập dày đặc nặng nề, tập trung lại khiến đất rung núi chuyển.

Khoảng cách hai bên càng ngày càng gần, mắt thấy hai bên sắp va chạm.

Mặc Tử Ngư thấy Mặc Vô Úy khống chế giáp hồn máy lui lại, cười ha hả: “Đánh trực diện vẫn phải dựa vào chúng ta.”

Từng bộ giáp hồn máy lao nhanh tới, giận dữ gầm lên.

Khoảng cách hai bên càng ngày càng gần, ba mươi trượng… hai mươi lăm trượng… hai mươi trượng… mười lăm trượng!

Mặc Tử Ngư bỗng hiện vẻ hung ác, gào lên: “Giết!’

“Giết!”

Hai trăm tiếng thét tụ tập thành một dòng lũ.

Hai trăm bộ giáp hồn máy toàn lực xung phong, đồng thời bay lên trời, lướt sát qua người đồng đội, bọn họ như đạn pháo rời nòng bay thẳng lên trời, mang theo thanh thế kinh người đạp xuống mặt đất!

Đám võ gỉa đánh lén như thủy triều toàn toàn không ngờ tới, bọn chúng chỉ cảm thấy đỉnh đầu đột nhiên tối sầm lại, không chờ chúng kịp phản ứng, ánh sáng chói mắt tới cực điểm đã bùng lên, khiến tất cả hầu như không mở mắt ra được.

Mỗi bộ giáp hồn máy chém ra ba đao, sáu trăm ánh đao dài hơn ba trượng đan thành một tấm lưới đao khổng lồ.

Đánh thẳng xuống đám người đang lao tới.

Phút chốc, máu thịt bay khắp nơi, vô số tiếng kêu la sợ hãi tuyệt vọng không hẹn mà cùng vang lên.

Ầm!

Hai trăm bộ giáp hồn máy cùng rơi xuống đất, như một cái búa tạ nện vào trong lòng mọi người. Nhưng những võ giả Bắc Đẩu đang hoảng loạn không chú ý thấy tư thế lúc tiếp đất của những bộ giáp hồn máy này.

Quỳ sâu gối, thân thể nghiêng về phía trước.

Hai trăm bộ giáp hồn máy vừa tiếp đất như hai trăm quả cầu nặng nề đột nhiên bắn ra.

Ánh đao đan xen, đâm thẳng vào đám người, máu tươi bắn khắp nơi, sóng người vốn san sát bỗng trống một mảng lớn.

Ầm!

Hai trăm bộ giáp hồn máy lại cùng rơi xuống đất, làm dấy lên bụi đất mù trời.

Thời gian như ngừng lại vào giây phút này, võ giả Bắc Đẩu hoảng sợ nhìn đám quái thú đồng thau, dưới chân những bộ giáp hồn máy là cả dòng sông máu uốn lượn, là vô số thi thể nằm ngổn ngang, tất cả trở thành lời giải thích tốt nhất cho những con quái thú đồng thau này.

Dữ tợn, lạnh lẽo, chết chóc!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.