[TRUYỆN FULL] Chiến thần bất bại: Chương 675: Giai đoạn hoàn toàn mới

Chiến Thần Bất Bại

“Lôi Ngang nhìn thấy những bảo bối này, nhất định sẽ há hốc mồm đó!”
Đường Thiên đắc ý nhìn bí bảo phiêu phù trước mặt, tất cả cái này đều là bí bảo của chòm Sư Tử. Bí bảo dày đặc chi chít, đều lóng lánh quang mang mê người, tuyệt đại bộ phận đều tỏa ra kim sắc nhàn nhạt, mà hoàng kim bí bảo ánh vàng rực rỡ, tới mười lăm kiện.
Không người lý gì tới hắn.
Đang đứng gần hắn là Lăng Húc, Tỉnh Hào và Hạc, mấy người đều mệt đến mức ngay cả ngón tay cũng không động đậy nổi, ngồi phịch ở trong năng lượng hải, nằm ngay đơ không chút động đậy. Mấy người bọn họ bị Đường Thiên bắt lính, cùng nhau tới dày vò bí bảo, ai nấy sức cùng lực kiệt.
Đường Thiên cảm thấy ý nghĩ của bản thân mình quả thực lợi hại không kể cho xiết.
Bí bảo chòm Sư Tử trong tay hắn cũng không nhiều, dù cho bảo Đại Hùng tọa âm thầm thu mua, cũng chỉ có hơn hai trăm kiện, hơn nữa đa số phẩm chất phổ thông. Bí bảo chòm sư tử xưa nay truyền lưu khá ít, thủ hạ của Lôi Ngang là một đám chiến đấu điên, chiếm hữu đối với bí bảo càng cường liệt vô cùng, người lại nhiều, riêng nội bộ còn không đủ.
Bọn họ từ từ tìm thấy bí quyết tăng cường bí bảo. Hai trăm kiện, không có một kiện là hoàng kim bí bảo, nhưng bây giờ, mười lăm kiện hoàng kim bí bảo, còn lại một trăm tám mươi kiện bí bảo, có phân nửa bước vào chuẩn hoàng kim giai, còn lại phân nửa ữa, cũng trở thành bạch ngân tinh phẩm.
Cái đống bí bảo này nếu phóng tới Thiên lộ, tuyệt đối oanh động toàn bộ Thiên lộ. Đối với chòm Sư Tử mà nói, cái này gọi là vật tư chiến lược cấp rồi. Bí bảo là cơ sở chiến lực của bất luận cái một chòm sao nào hiện nay, dù cho hồn bảo mà thánh giả sử dụng, cũng là từ bí bảo luyện chế mà thành. Mười lăm kiện hoàng kim bí bảo, mỗi vị binh đoàn trưởng đều có thể mỗi người thủ một kiện, riêng một điểm này, sẽ khiến cho sức chiến đấu chòm Sư Tử tăng lên một cấp.
Một lát sau, có chút hồi phục sức lực Tỉnh Hào có chút hiếu kỳ hỏi: “Phương pháp này thật hữu dụng?”
“Hẳn là hữu dụng chứ, nhưng phải trông vào Lôi Ngang mới được.” Đường Thiên vuốt cằm, kỳ thực trong lòng cũng không dám xác định.
Khi Sư tử vương Lôi Ngang xưng bá thiên hạ thì hắn còn chưa có sinh ra, từ nhỏ đã từng nghe vị anh hùng truyền kỳ này công tích vĩ đại. Không riêng gì hắn, Tỉnh Hào mấy người nghĩ đến Sư Tử vương Lôi Ngang, cũng không khỏi trầm mặc xuống.
Hoàng đạo 12 cung lịch sử đã lâu, có nền tảng, chòm sao chói mắt nhất trong trăm năm gần đây, không phải chòm Sư Tử thì còn có ai.
Nếu như nói hoàng đạo 12 cung là chòm sao sáng chói nhất trong các ngôi sao Thiên lộ, chòm Sư Tử tựa như thái dương quang mang vạn trượng!
Mà đầu lĩnh, đó là Lôi Ngang, hắn dẫn dắt đồng bọn, vượt mọi chông gai, thâm nhập hiểm cảnh, khai mở ra chòm Sư Tử bây giờ! Vinh quang như thế, có thể so sánh với bất luận một vị anh hung nào trong lịch sử, hắn được gọi là Sư Tử vương, cũng có người gọi hắn là Lôi Ngang đại đế.
Thuyết phục một vị cường đại như vậy, không ai có lòng tin.
“Không có gì ghê gớm.” Đường Thiên hừ một tiếng, con mắt hắn chớp động quang mang dị dạng: “Nếu như hắn không đồng ý, chúng ta làm một mình! Nếu như hắn giở trò xấu, chúng ta đánh bại hắn!”
Một câu sau cùng, biểu lộ của Đường Thiên là một cổ hung ác độc địa.
Mấy người kia đều trợn tròn mắt.
“Đứa gia hỏa này gần đây đều không bình thường như vậy sao?” Tỉnh Hào thì thào, hắn xuất thân Quang Minh võ hội, hắn đối với vị Lôi Ngang địch nhân số một của Quang Minh võ hội này có hiểu biết hơn nhiều.
Toàn bộ cao tầng Quang Minh võ hội, đối với vị này Sư Tử vương cực kỳ kiêng kỵ, dù cho Sư vương đã từ từ già đi. Thậm chí hắn biết rõ cao tầng Quang Minh võ hội luôn luôn truyền lưu một loại thuyết pháp, thời điểm Sư Tử vương qua đời, đó là thời cơ tốt nhất tiến công chòm Sư Tử.
Ở trong mắt bọn họ, đám người An Đức Liệt tuy rằng cũng oai hùng bất phàm, nhưng so với Lôi Ngang chính tay sáng lập cái đế quốc khổng lồ này vẫn cứ kém quá xa.
“Giết chết Lôi Ngang! San bằng chòm Sư Tử!”
Lăng Húc trực tiếp nhảy dựng lên không hề dấu hiệu mà rơi vào trạng thái điên cuồng, hắn phấn khích vô cùng, hai mắt tỏa ánh sáng, con ngươi sắc đỏ thiêu đốt hỏa diễm, hắn hoàn toàn bị những lời này của Đường Thiên đốt cháy. Hắn hận không thể nhanh tới chòm Sư Tử, cái ý nghĩ này của Đường Thiên quả thực quá sung sướng, đó là Lôi Ngang, đó là Sư Tử vương, nếu như có thể đánh bại hắn, ôi ôi ôi, bản thân mình nhất định là cường giả mạnh nhất thế giới này!
Lăng Húc nhiệt huyết sôi trào, mỗi lỗ chân lông toàn thân đều thả ra chiến ý nóng rực, tình trạng hắn như điên cuồng.
“Hai kẻ điên.” Hạc nhìn hai người hô to gọi nhỏ, che mặt không đành lòng nhìn: “Hai đứa gia hỏa, sẽ không thể bình thường một chút sao? Quá kéo thấp hình tượng của Đại Hùng tọa và Thương châu chúng ta rồi.”
Tỉnh Hào đồng cảm: “Thật để đứa gia hỏa này đi đàm phán cùng Lôi Ngang?”
“Chỉ có hắn có thể trở về.” Khuôn mặt Hạc rất bất đắc dĩ: “Đứa gia hỏa này bệnh tâm thần không trị được rồi, tuy nhiên, nghe nói Lôi Ngang dường như cũng không quá bình thường… Hi vọng bọn họ không đánh nhau, hình ảnh thật đẹp kia, ta không dám tưởng.”
Nghĩ đến hình ảnh Đường Thiên và Lôi Ngang đánh nhau…
Tỉnh Hào run rẩy, hắn chưa từng có cảm giác bản thân mình nhát gan nhát gan thế, nhưng nếu đặt lên bàn cân với Đường thần kinh thì luôn luôn kém như vậy. Được rồi, người bình thường và bệnh tâm thần thiếu niên luôn luôn có một điểm khác nhau.
Tỉnh Hào an ủi bản thân mình như thế.
“Thần kinh Đường, bằng không chúng ta trên đường hắn phải đi qua bố trí mai phục, giết chết Lôi Ngang!”
“Thần kinh Đường, ta mai phục ở mặt sau ngươi, nghe ngươi ném chén làm hiệu! Ta liền một thương đâm chết hắn!”
“Đâm chết đâm chết đâm chết!”
Nhìn Lăng Húc đã hoàn toàn rơi vào bạo tẩu và điên cuồng, Đường Thiên thầm hô không ổn vội vàng vơ lấy bí bảo, chuồn mất, mà Hạc và Tỉnh Hào đã không thấy bóng đâu.
“Không được, đánh nhau, ta muốn đánh nhau, các ngươi ai theo ta đánh một trận… Di, người đâu…”
Lăng Húc chỉ sửng sốt một hồi, liền bắt đầu nhìn quét mọi nơi, tìm kiếm đối thủ đánh nhau.
Trở lại nơi ở, Hạc nghĩ đến Xạ Thủ tọa. Vô luận như thế nào, vị kia Thiên hậu, cũng là dì ruột của mình. Xạ Thủ tọa ở trong hoàng đạo 12 cung, có điểm yếu hơn chòm Sư Tử một phần, chiến đấu cường đại, nhưng tài nguyên và kinh tế đều không đủ xuất sắc. Mà vị a di của hắn, đối với chính sự cũng cơ bản ở vào trạng thái vung tay không quản.
Tuy nhiên, không ai dám coi thường Xạ Thủ tọa, vị Thiên hậu không để ý tới chính sự này, là một trong những người mạnh nhất thiên hạ.
Hạc biết rõ kế hoạch của thần kinh Đường.
Đường thần kinh hi vọng có thể liên hợp hoàng đạo 12 cung, cùng chung đối kháng Quang Minh võ hội. Kế hoạch của thần kinh Đường, Hạc tỉ mỉ cân nhắc, cảm thấy khả năng thành công rất lớn. Bởi vì trên tay Đường thần kinh có được lợi thế người khác vô pháp cấp ra, có thể cường hóa bí bảo.
Hệ thống chòm sao tại toàn bộ Thiên lộ, đều là thành lập ở trên bí bảo, tầm quan trọng của nó không thể nghi ngờ.
Hắn bắt đầu gửi thư cho vị Thiên hậu dì ruột có chút xa lạ của mình này, kiến nghị bà gửi một nhóm Xạ Thủ tọa bí bảo đến Tam Hồn thành, kiến nghị bà và Đại Hùng tọa hợp tác, phân tích lợi và hại trong đó, đem gốc gác của Quang Minh võ hội trình bày kỹ lưỡng một lần.
Viết đến đây, Hạc đột nhiên tỉnh ngộ, chiến tranh giữa bọn họ và Quang Minh châu, bao quát Thiên lộ và Quang Minh võ hội, tiến nhập giai đoạn hoàn toàn mới.
Song phương đến đây, cũng không có không gian lảng tránh và thỏa hiệp, bởi vì song phương đều đã triệt để minh bạch ý đồ của đối phương và tình cảnh bản thân mình. Tin tức bọn họ đến từ Thiên lộ, nói vậy Quang Minh châu đã hỏi thăm rõ ràng, kế tiếp, thế tất sẽ đối với Thương châu tiến hành đả kích có tính hủy diệt. Mà là người phát ngôn của Quang Minh châu tại Thiên lộ, Quang Minh võ hội đối với chuyện phản công Đại Hùng tọa cũng sẽ hung mãnh trước nay chưa từng có.
Chiến tranh gần tiến nhập giai đoạn vô cùng thảm liệt.
Đường thần kinh đã nghĩ đến một điểm này rồi sao?
Hạc đả khởi tinh thần, tiếp tục viết.
“… Quang Minh võ hội không riêng gì là địch nhân của Đại Hùng tọa, nó là địch nhân của toàn bộ Thiên lộ, nó tổ kiến, là vì làm chuẩn bị để Thánh vực tiến công Thiên lộ. Chúng ta không ngừng mà hỏi thăm thời gian tinh môn khai mở, cuối cùng có điểm thu hoạch, mười năm, mười năm sau, tinh môn Thánh vực thông tới Thiên lộ sẽ mở, chiến tranh giữa hai thế giới, vô pháp tránh né! Thiên lộ phong phú hồn, đã định trước khiến cho chúng ta sẽ trở thành địa phương bọn họ cướp đoạt…”
Hạc không biết bản thân mình có thể ảnh hưởng đối với a di thế nào, nhưng hắn vẫn rất nghiêm túc mà viết cho xong phong thư.
Xạ Thủ tọa có người lưu thủ tại Tam Hồn thành, cái phong thư này có thể nhanh chóng đưa đến trước mặt Thiên hậu.
Sau khi viết xong, hắn lại viết một phong thơ cho Đại trường lão, ghi chép tỉ mỉ một vài lĩnh ngộ gần nhất bản thân mình đối với vũ kỹ Hạc phái.
Hắn không ngừng hoàn thiện Hạc phái vũ kỹ, Hạc phái lấy tốc độ kinh người biến cường. Hạc phái tuần hoàn theo truyền thống của lưu phái xa xưa, tuy rằng lúc trước vũ kỹ bọn họ hoàn toàn thay đổi, nhưng truyền thống không trôi mất, cơ sở của các đệ tử đều phi thường vững chắc thâm hậu. Khi chân truyền của Hạc đưa đến Hạc phái, trên dưới Hạc phái lần nữa có lòng tin và hi vọng. Hạc phái yên lặng mấy trăm năm, có khát vọng mạnh mẽ liệt.
Đại Hùng tọa mật độ năng lượng nồng nặc, Đường Thiên năm đó đã tu luyện Hạc phái vũ kỹ, Hạc tại Đại Hùng tọa cũng có địa vị hết sức quan trọng, Hạc phái truyền tới khá dễ dàng. Bọn họ tựa như bông thấm nước tham lam mà hấp thu dưỡng phần, nội quy môn phái nghiêm túc cùng bầu không khí cũng để cho bọn họ có được nhiều tôn trọng.
Đại trường lão cười tủm tỉm mà nhìn xuống dưới núi.
Dưới sơn môn đầy người kín chỗ.
Thế núi Thiên Hạc hiểm trở như kiếm, nó bên mặt dốc, giống như bị kiếm gọt mất một khối lớn, trơn trượt trong sang như gương, mặt trên là bốn đại tự “Thiên hạc học viện”, linh động tiên hoạt, phảng phất muốn cưỡi gió trở lại.
Hiện tại là ngày đầu tiên Thiên Hạc học viện khai giảng.
Hạc phái cảm giác sâu sắc được Đường Thiên chiếu cố, quyết định sáng tạo Thiên hạc học viện, công khai tại Đại Hùng tọa truyền thụ Hạc phái vũ kỹ.
Thiên hạc học viện mở ra, ở bên trong Đại Hùng tọa oanh động. Trước đây Hạc phái suy sụp không người biết, nhưng bây giờ Hạc, là một trong những cự đầu của Đại Hùng tọa, Hùng vương Đường Thiên chính miệng thừa nhận từng tu luyện Hạc phái vũ kỹ, thêm nữa Hạc phái vũ kỹ tiêu sái linh động, lứa thanh niên chạy như xua vịt.
Phía dưới sơn môn, tiếng người ồn ào, tràng diện náo nhiệt sôi động, có thể thấy được trên dưới Hạc phái cười đến toe tóe. Ai cũng không ngờ là sẽ sôi động như thế, toàn bộ Hạc phái cơ hồ đều phát động.
Vô số thân ảnh tuyết trắng, ở trong quần sơn xuyên toa phi hành, giống như từng con bạch hạc linh động, các học sinh thấy thế tim đập thình thịch, nảy những hy vọng.
“Hạc phái phục hưng, may mắn của bọn ta a.”
Đại trường lão thì thào tự nói, hắn chưa từng nghĩ, bản thân mình lúc sinh thời, có thể tận mắt thấy một màn này, dù cho lúc này chết, cũng có thể nhắm mắt.
Mọi người không khỏi băn khoăn. Hạc phái suy sụp rách nát, tựa như hôm qua, không ai nguyện ý trở lại quá khứ.
“Thực sự là nhờ có Hạc.”
“Đúng vậy, tổ sư trên trời, bảo hộ ta Hạc phái.”
Mọi người dồn dập cảm khái.
Đại trường lão trầm mặc chốc lát, trịnh trọng đạo: “Hạc tuổi nhỏ như thế, ở bên ngoài chinh chiến không nghỉ, mới vì Hạc phái chúng ta thắng được cái phiến phúc địa này. Chúng ta không thể yên tâm thoải mái ở phía sau hưởng phúc, đệ tử Hạc phái, phàm người đạt thực lực hoàng kim võ giả, cần phải đi tới mỗi binh đoàn ra lực! Tương lai của Đại hùng tọa, tương lai của Hạc phái ta, cần trên dưới Hạc phái chúng ta cùng chung tay bảo vệ!”
“Vâng!” Mọi người khom người tuân mệnh.
Bên trong binh đoàn của Đại hùng tọa, từ lúc này sinh ra một danh tự truyền kỳ, Hạc kiếm sử (sứ giả).

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.