[TRUYỆN FULL] Chiến thần bất bại: Chương 680: Vị khách không ngờ

Chiến Thần Bất Bại

Trước khi xuất phát, Đường Thiên nghênh đón một vị khách nhân không ngờ được.
Tóc ngắn tự nhiên cuốn khúc mềm mại màu rám nắng, khuôn mặt vị thiếu niên tinh xảo mà trung tính phảng phất vị thành niên, vẫn còn nét thơ ngây, nhưng chính vị thiếu niên thoạt nhìn như láu lỉnh đáng yêu như vậy, lại biết đùa bỡn Tộc minh trong lòng bàn tay, mượn xác sinh trứng, một bước bước lên bảo tọa Thiên Hạt vương. Sau một loạt thủ đoạn thiết huyết, tinh diệu chế hành, tóm chòm Thiên Hạt ở trong bàn tay.
Hấp thu thuật thôn phệ dung hợp Hồn tướng đặc thù của Tộc minh, khai quật tiềm lực chòm sao hoàng đạo, chòm Thiên Hạt suy sụp, ở trong tay vị Thiên Hạt vương tuổi còn trẻ này, từ từ khôi phục sinh cơ, sự huy hoàng của hoàng đạo 12 cung, bắt đầu nở ra. Chòm Thiên Hạt phát triển không ngừng cũng khiến cho lực ảnh hưởng chòm Thiên Hạt tại Thiên lộngày càng mở rộng, trên dưới chòm Thiên Hạt đã quên những đêm chảy máu kia, bọn họ bắt đầu hoan hô vị Thiên Hạt vương tuổi còn trẻ.[Chương được dịch tại BNS]Theo sát hắn là vị sư huynh như hình với bóng, Thu Chi Quân. Trong tấm bạch sam rộng thùng thình, tóc đen phơ phất qua áo choàng, dung nhan bệnh trạng tái nhợt, tựa như gió thổi qua là đổ. Nhưng không ai dám coi thường vị thanh niên lúc nào cũng có khả năng bị thổi đổ này, hắn là thanh đao cực sắc bén trong tay Tư Mã Tiếu, cuộc đại thanh tẩy chòm Thiên Hạt có phân nửa tiên huyết, xuất từ người tuổi trẻ ốm yếu này.
Hai người có thực quyền nhất chòm Thiên Hạt.
Tư Mã Tiếu đột nhiên tới chơi, khiến cho Đường Thiên rất giật mình, song phương quan hệ tuyệt đối không tính là hữu hảo, trên thực tế, còn có rất nhiều địch ý. Đối với vị thiếu niên âm u am hiểu quyền mưu này, Đường Thiên không có tý hảo cảm nào, hơn nữa, hắn cũng không tin rằng đối phương sẽ có hảo cảm gì đó đối với bản thân mình.
“Ta đến là vì Thánh vực.”
Tư Mã Tiếu đi thẳng vào vấn đề, không chút quanh co.
“Nếu như ta đoán không sai, ngươi cố ý phóng xuất tin tức, nhất định là tại Thánh vực gặp phiền phức, ngươi cần phải liên hợp lực lượng toàn bộ Thiên lộ, mới có thể chống lại Thánh vực. Song phương chúng ta tuy rằng lúc trước có một chút không thoải mái, nhưng chúng ta trên căn bản không có xung đột lợi ích. Dù cho các ngươi kế thừa cờ xí Nam Thập Tự binh đoàn, ân oán cùng chòm Thiên Hạt khi xưa đã tan thành mây khói. Không cần hoài nghi thành ý của chúng ta, thỉnh ra điều kiện đi.”
Đường Thiên chưa từng nghĩ ánh mắt Tư Mã Tiếu vậy mà lại tinh tế như thế, bản thân mình mới vừa phóng xuất tin tức thánh vực, Tư Mã Tiếu liền phát giác ý đồ phía sau cử động của mình.
Một thân tới gặp, dũng khí như thế, đúng là khiến người ta tán thưởng.
Không nói lúc suy sụp, đến cả khi ổn định thành thục các chòm sao hoàng đạo khác như chòm Bạch Dương, chòm Kim Ngưu, chòm Thiên Hạt tuổi còn trẻ biểu hiện ra vẻ bốc đồng cùng dũng khí đặc thù giống với Đại Hùng tọa. Đường Thiên rất khó miêu tả loại đặc tính này, nhưng điều này làm cho hắn cảm thấy thân thiết và quen thuộc.
Cùng chòm Thiên Hạt hợp tác không có gì không tốt, tựa như Tư Mã Tiếu nói, mọi người không có căn bản xung đột lợi ích.
Nhưng, điều kiện nên thế nào?
Đường Thiên có chút đau đầu, hắn vắt hết óc, tinh tế suy tư.
Tư Mã Tiếu cũng không giục, hắn thong dong uống trà, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, Đường Thiên không một hơi cự tuyệt, tức là có hi vọng. Chỉ cần là có thể, về phần trả giá bao nhiêu, hắn cũng không để ý. Người khác còn đang nghi ngờ, suy đoán Thánh vực tồn tại thì, hắn đã nhìn ra, ở trong khai phá thánh vực, ai trước một bước, tương lai được lợi vô cùng.
Kết cấu Thiên lộ đã thành hình ổn định, đến cả người thống trị Quang Minh võ hội cũng không dám tùy ý thôn tính và chiếm lĩnh các chòm sao khác.
Thiên lộ đã không có không gian để mở rộng, đối với Tư Mã Tiếu dã tâm bừng bừng mà nói, đó chính là chỗ hắn rất phiền muộn. Thánh vực xuất hiện, lập tức khiến cho tinh thần hắn rung lên, tại sau khi thôi trắc ra ý đồ Đường Thiên, hắn liền không chút do dự tự mình đi tới.
Nắm giữ tuyến đường thông tới Thánh vực, Đường Thiên trong tương lai đã chiếm hết ưu thế, chỉ cần tuyến đường không thay chủ, loại ưu thế này dù ai cũng vô pháp thay thế được.
Về phần tuyến đường thất thủ? Tư Mã Tiếu đã tỉ mỉ nghiên cứu toàn bộ chiến tranh mà Đường Thiên tham dự, sau cùng cho ra một kết luận, đám Đường Thiên chẳng bao giờ thất thủ tại chiến dịch then chốt. Đám Đường Thiên đối với chiến lược then chốt có nhạy cảm khác thường, có dũng cảm và quả quyết khác thường.
Hắn không tin, cao tầng Đại Hùng tọa sẽ phạm sai lầm ngu xuẩn như vậy.
Nếu không được đệ nhất nhân, cứ đi theo phía sau hắn, chờ đợi cơ hội.
Nói thật đi, cái này cũng không phù hợp dã tâm Tư Mã Tiếu, nhưng Thiên Hạt vương kiêu hùng thiên tính lúc này chiếm cứ thượng phong, có dã tâm kinh người, nhưng một khi hiện thực không thể nghịch chuyển, vẫn có thể khiến cho bản thân mình nhận lợi ích lớn nhất có thể.
Vô pháp tại cạnh tranh chiếm cứ ưu thếtrong tương lai, vậy để cho hoàn cảnh xấu của mình tận khả năng thu nhỏ lại.
Thu Chi Quân không nói một lời, hắn thủy chung âm thầm quan sát Đường Thiên. Hắn nhìn thấy, sư đệ đã là thiên tài mấy trăm năm mới có, những thay đổi như chong chóng, thủ đoạn lật tay làm mưa, bao nhiêu anh hùng bị sư đệ đùa bỡn ở trong lòng bàn tay.
Nhưng, tại Thiên lộ, có một người thủy chung áp chế sư đệ, đó chính là cái gã Đường Thiên trước mặt đau khổ suy tư .
Theo phản ứng mẫn tiệp mà xét, Đường Thiên kém xa sư đệ lắm, nếu là sư đệ, chỉ sợ đối phương vừa nói xong, trong lòng đã có phương án suy tính.
Đường Thiên chau mày, thoạt nhìn đang vắt hết óc, Thu Chi Quân có chút không rõ, một người thoạt nhìn cũng không phải quá thông minh như vậy, sao từ bàn tay trần có thể đánh hạ cơ nghiệp như thế, còn có thể áp chế sư đệ.[Đúng là dịch không khó, rèn kiên nhẫn tốt thật]Đường Thiên hoàn toàn không thèm để ý ánh mắt hai người, hắn cắm đầu cắm cổ tính toán.
Nói thật là, thời cuộc thiên ti vạn lũ quấn lấy, đối với Đường Thiên mà nói, quả thực tựa như một đoàn ma loạn. Hắn nỗ lực khiến cho bản thân mình tỉnh táo lại, vấn đề bản thân mình hiện tại cần giải quyết nhất là cái gì?
Quang Minh võ hội!
Đường Thiên không chút nào mất công cho ra cái kết luận này, không sai, chính là Quang Minh võ hội! Con mắt Đường Thiên nổi lên hung quang, chòm Thiên Hạt nếu như gia nhập vào trận doanh đối phó Quang Minh võ hội, đối với bọn họ mà nói, không thể nghi ngờ là như hổ thêm cánh.
Tư Mã Tiếu bản thân chính là một võ tướng, hắn có thể từ trong Tộc minh bộc lộ tài năng, chính là bởi vì chiến công chói mắt.
Theo lực lượng xét, chòm Thiên Hạt gia nhập vào không thể nghi ngờ có thể để khiến cho bọn họ mạnh mẽ, nhưng nếu như tin tức tiết lộ, khiến cho Quang Minh võ hội phát hiện, vậy toàn bộ bố cục lúc trước, đều mất đi tác dụng.
Tư Mã Tiếu cực giỏi xem sắc mặt, lập tức hắn chú ý đến thần tình biến ảo trên mặt Đường Thiên, hắn biết rõ nhất định có nguyên nhân nào đó, khiến cho Đường Thiên đang do dự.
Sẽ là nguyên nhân nào?
Vô số ý niệm ở trong lòng hắn hiện lên, đầu óc hắn vận chuyển tới cực hạn, hắn ý thức được trước mắt đã đến thời điểm tối khẩn yếu, Đường Thiên đang do dự!
Vì sao Đường Thiên lại do dự? Điều kiện không hài lòng sao?
Không đúng, điều kiện còn chưa đưa ra, Đường Thiên đã do dự rồi, vậy nói cách khác, không liên quan tới điều kiện bảng giá. Nhưng Đường Thiên lại không cự tuyệt, thuyết minh là tâm động với cái đề nghị hắn.
Cái gì nhân tố có thể khiến cho Đường Thiên còn đang trước lúc không có định giá liền do dự chứ?
Tư Mã Tiếu bỗng nhiên con ngươi co rụt lại, Đám Đường Thiên nhất định đang tại âm thầm bày ra cái gì, bằng không mà nói, hắn tuyệt đối sẽ không như thế do dự! Sự tình mà bọn họ đang tại âm thầm bày ra hẳn là trọng yếu phi thường, trọng yếu đến mức Đường Thiên sẽ lo lắng tự nhiên ngập ngừng.
Không sai, nhất định như vậy!
Nhưng chuyện gì trọng yếu như thế?
Tư Mã Tiếu ý thức được bản thân mình bỏ sót một nơi cực kỳ then chốt, nhưng thiên đầu vạn tự, lúc này cũng không cho phép hắn ngẫm nghĩ, hắn cần phải trước khi Đường Thiên nói cho thấy thái độ của mình, bằng không mà nói, một khi Đường Thiên quyết định nói ra câu cự tuyệt, vậy sự tình sẽ không có bất luận dư địa để cứu vãn.
“Nếu như các ngươi lo lắng, ta nguyện ý làm con tin.”
Tư Mã Tiếu không chút do dự ném bản thân mình lên chiếu bạc.
Sắc mặt Thu Chi Quân đại biến, hắn đang muốn lên tiếng ngăn cản, liền nhìn thấy Tư Mã Tiếu vung cánh tay lên.
Ánh mắt Tư Mã Tiếu sáng quắc mà nhìn Đường Thiên: “Thần thiếu niên, không cần hoài nghi thành ý của ta. Nghe nói Đại Hùng tọa có rất nhiều chỗ thần kỳ, ta dự định ở lại nơi đây một đoạn thời gian. Vô luận quý phương có hành động gì, chòm Thiên Hạt chúng ta chỉ có thể trợ giúp. Chòm Thiên Hạt chúng ta, có thành ý cũng có năng lực, trợ giúp Đại Hùng tọa.”
Đường Thiên kinh ngạc nhìn Tư Mã Tiếu, hắn chưa từng nghĩ, quyết tâm Tư Mã Tiếu lại kiên quyết như thế, không tiếc bản thân mình trở thành con tin để bớt lo lắng cho mình.
Đứa gia hỏa này, thực sự là dân cờ bạc!
Đến là Đường Thiên, cũng không khỏi có chút bội phục.
Bỗng nhiên Đường Thiên nảy ra ý nghĩ lớn mật: “Sắp tới đây ta muốn đi Thánh vực một chuyến, thế nào, có hứng thú hay không?”
Đưa đứa gia hỏa điên cuồng này đến Thánh vực, là cái chủ ý không tệ.
Sắc mặt Thu Chi Quân lại biến, nếu như sư đệ tại Đại Hùng tọa làm con tin, một khi sự tình có biến cố, hắn còn có thể suy nghĩ biện pháp cứu viện. Mà nếu như sư đệ đi Thánh vực, vậy Thiên Hạt tọa hoàn toàn bị đối phương nắm mũi dắt đi, không có chỗ nào để phản kháng.
Thần tình Tư Mã Tiếu như thường, cười nói: “Có cơ hội như vậy, vậy thật đúng là cầu còn không được. Thánh vực như thế nào, ta cực kỳ tò mò!”
Thu Chi Quân biết rõ sự tình đã định kết cục, vô lực thay đổi, yếu ớt mở miệng: “Không biết có thể thêm một người hay không? Tại hạ đối với Thánh vực cũng phi thường hiếu kỳ.”
Tư Mã Tiếu cười xin lỗi sư huynh: “Sư huynh, chòm Thiên Hạt còn cần ngươi thống lĩnh toàn cục, nếu là sư huynh không có mặt chỉ sợ Thiên Hạt khó ổn.”
Thu Chi Quân vô lực cự tuyệt, hắn yên lặng không nói được câu nào. Nếu như hai người đồng thời tiêu thất, chỉ sợ chòm Thiên Hạt thật nguy hiểm. Mà hắn cũng biết phân lượng bản thân mình còn lâu mới thể so cùng sư đệ, vô pháp thay sư đệ.
Trong lòng hắn chứa đầy lo âu, nhưng đám Đường Thiên tại phương diện này có danh tiếng thật tốt, chưa từng nghe ai kể bọn họ lạm sát kẻ vô tội.
So với bọn họ, bản thân mình thực sự là tên đồ tể hai tay dính đầy tiên huyết.
Trong lòng Thu Chi Quân gượng cười, nhưng hắn cũng không hối hận. Hơn nữa, chỉ cần bản thân mình vững vàng nắm giữ chòm Thiên Hạt, như vậy sư đệ sẽ thủy chung an toàn. Không ai dám tưởng tượng, một chòm sao hoàng đạo không tính hậu quả, sẽ tới quang cảnh nào. 
Nếu kết cục đã định, Đường Thiên cũng không giấu diếm nữa: “Chúng ta sẽ đối phó Quang Minh võ hội!”
Trong lòng Tư Mã Tiếu và Thu Chi Quân kịch chấn, nhưng hai người ngay lập tức lộ ra vẻ bừng tỉnh. Đúng là, Đại Hùng tọa đối phó Quang Minh võ hội không kỳ quái chút nào, nhưng Tư Mã Tiếu chưa từng nghĩ, Đường Thiên sẽ chọn thời cơ này. [Tôi ở Bạch Ngọc sách]Theo lý luận mà xét, hiện tại không phải là thời cơ tốt làm đối thủ với Quang Minh võ hội. Một đoạn thời gian nữa, chiến tranh giữa chòm Sư Tử cùng Quang Minh võ hội, sẽ khiến cho Quang Minh võ hội càng thêm suy yếu. Liên hợp chòm sao Đại Hùng tọa khác, thực lực sẽ cường đại hơn nhiều, lúc đó mới là thời cơ động thủ tốt.
Đại Hùng tọa nhất định có lý do không thể không động thủ đối với Quang Minh võ hội lúc này.
Tư Mã Tiếu cũng không nguyện suy nghĩ nhiều, trái lại thở phào nhẹ nhõm, tuy rằng bọn họ đã từng một lần sắp có quan hệ với Quang Minh võ hội, nhưng đối với bọn họ mà nói, Quang Minh võ hội chưa phải là minh hữu.
Hơn nữa, Quang Minh võ hội là thế lực rất khổng lồ, nhưng quả thật gia nhập vào Thánh vực chinh chiến, khẳng định muốn nhận được một phần lớn bánh ga-tô.
Nếu như thế, không bằng diệt nó trước!
hung quang trong mắt Tư Mã Tiếu chợt lóe rồi biến mất, cười dài đứng dậy.
“Tính chòm Thiên Hạt ta một phần!”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.