[TRUYỆN FULL] Chiến thần bất bại: Chương 688: Gặp phải cao thủ!

Chiến Thần Bất Bại

Tin tức mấy ngày nay, dù là Đường Thiên cũng cảm thấy trở tay không kịp.
Đầu tiên là Thủy Bình tọa, tiếp đến là chòm Kim Ngưu, sau đó là chòm Bạch Dương, hoàng đạo 12 cung trong nháy mắt có ba chòm sao rơi vào tay giặc. Trên dưới Thiên lộ, vì đó thất thanh, Quang Minh võ hội thân là bá chủ Thiên lộ nhiều năm, nhưng chưa bao giờ có một khắc, mọi người e sợ nó đến mức như hiện tại.
Công hãm ba chòm sao hoàng đạo, như đao thép nung đỏ cắt dầu mỡ, thực sự là không phí chút khí lực.
Bạch Diệp binh đoàn vừa đối mặt đã đánh tan Hắc Vũ kỵ, hỏa thiêu Bạch Dương cung. Thánh Huyết binh đoàn diệt gọn Binh đoàn Ngưu giác, tiếp thu chòm Kim Ngưu đầu hàng. Hai binh đoàn kinh khủng dị thường, xóa tan xu hướng suy tàn trên chiến trường của Quang Minh võ hội, dùng hai tràng thắng lợi xinh đẹp đến cực điểm, cho Thiên lộ thấy sức chiến đấu bọn họ cường hãn đến cực điểm.
An trưởng lão, một vị tuổi trẻ nhất trong mười ba trưởng lão quang minh, phóng ra quang mang khiến Thiên lộ vì đó tối sầm.
khủng hoảng đầu tiên không phải là những chòm sao nhỏ kia, mà là chòm sao hoàng đạo. Những chòm sao khổng lồ này, ở đỉnh tháp đã lâu, bọn họ vẫn duy trì sự ăn ý, không có quá nhiều cạnh tranh, bọn họ thủy chung không có thiên địch, thản nhiên yên tĩnh sinh hoạt. Quang Minh võ hội cũng được, Hắc hồn cũng được, đều cùng bọn họ hòa bình ở chung.
Chậm rì rì, không có áp lực, cái này cơ hồ là trạng thái sinh tồn của toàn bộ chòm sao hoàng đạo.
Đột nhiên, yên tĩnh bị phá tan, bọn họ kinh sợ phát hiện, bọn họ biến thành đối tượng bị săn bắt. Ba chòm sao hoàng đạo rơi vào tay giặc, làm cho chòm sao hoàng đạo khủng hoảng trước nay chưa từng có.
Cơ hồ toàn bộ chòm sao hoàng đạo, tất cả đều bắt đầu tăng cường quân bị chuẩn bị đánh. Nhưng, hòa bình quá lâu, nới lỏng võ bị, để cho bọn họ khuếch trương, thoạt nhìn cực kỳ hoang mang và hỗn loạn. Duy độc chòm Sư Tử vẫn cứ là bộ dáng cũ, bọn họ cùng Quang Minh võ hội giao chiến lâu ngày, thực lực cũng là mạnh nhất. Nhưng bọn hắn dị thường quan tâm đối với Hồng Diệp binh đoàn và Thánh Huyết binh đoàn, hai binh đoàn hoàn toàn mới này, biểu hiện ra lực lượng đáng sợ, đến chòm Sư Tử cũng không dám có chút sơ ý.
Lôi Ngang thông qua thông tin bí bảo, dò hỏi Đường Thiên về chuyện Huyết Mạch võ giáp.
Ngoại trừ chòm Sư Tử, một khác biểu hiện tương đối bình tĩnh, là Xạ Thủ tọa. Thiên hậu không hỏi chính sự, nhưng thân là hoàng kim thánh giả, nàng có cũng đủ tư cách, bảo trì trấn định. Huống hồ, toàn bộ Thiên lộ đều biết rõ, Xạ Thủ tọa và Đại Hùng tọa có quan hệ mật thiết, Quang Minh võ hội trừ phi đầu óc bị cửa kẹp, cũng sẽ không dễ dàng tới trêu chọc Xạ Thủ tọa.
Chòm sao Thiên xứng cũng lần đầu tiên liên hệ với Đường Thiên, bọn họ hi vọng song phương thành lập đồng minh chiến lược.
Chòm sao Thiên xứng cảm thụ được áp lực cực lớn, chòm sao Thiên xứng tôn sùng tự do, các loại học thuật lưu phái cùng tồn tại, nhưng sức chiến đấu không được coi là mạnh. Cao tầng Chòm sao Thiên xứng cũng hiểu rõ biết rõ tình cảnh bọn họ, tuy rằngkhác với phong cách tôn sùng hưởng lạc của chòm Kim Ngưu chòm Bạch Dương, nhưng trên dưới chòm sao Thiên xứng, đều trầm mê ở trong học thuật, đối với chuẩn bị chiến đấu thủy chung không đủ coi trọng. Bọn họ cũng nhìn thấy cơ quan thuật Đại Hùng tọa quật khởi, cảm thấy rất thích hợp phương hướng phát triển của chòm sao Thiên xứng, mới quyết định tới Đại Hùng tọa mua cơ quan hồn giáp và kỹ thuật tương quan.
Bọn họ vốn là chuẩn bị tiêu hóa những kỹ thuật này, phát triển cơ quan thuật cho riêng chòm sao Thiên xứng.
Nhưng khi chiến tranh thật xảy ra thì bọn họ mới phát hiện, bầu không khí trường kỳ học thuật khiến cho chòm sao Thiên Xứng xuất hiện vô số học giả, nhưng không cách nào giúp chòm sao Thiên xứng có được Hoàng kim thánh giả và võ tướng cường đại. Không có võ tướng ưu tú và binh đoàn huấn luyện có tố chất, toàn bộ cơ quan hồn giáp, tất cả đều không có nơi dụng võ.
Tâm tình khủng hoảng tại cao tầng chòm sao Thiên Xứng lan tràn, Đại Hùng tọa trở thành cọng rơm cứu mạng duy nhất mà bọn họ có thể nghĩ đến.
Không có gì so với có được một minh hữu chiến lực siêu quần, sẽ làm cho bọn họ có cảm giác an toàn.
Không riêng gì chòm sao Thiên xứng, mấy cái chòm sao hoàng đạo khác, cũng tìm kiếm minh hữu. Chỉnh đốn võ bị không phải chuyện một sớm một chiều, muốn hình thành sức chiến đấu cần có thời gian. Quang Minh võ hội bây giờ, tựa như một con quái thú ngoác bồn máu ra, đang tìm kiếm con mồi nhét chắc bụng.
Kế hoạch được An trưởng lão suy nghĩ cặn kẽ, mục tiêu lớp công kích lần thứ nhất lựa chọn ba cái mục tiêu, cũng là tỉ mỉ chọn lựa. Ngoại trừ ba cái chòm sao thực lực gầy yếu ra, tài phú của Thủy Bình tọa, có thể giúp chiến đấu kế tiếp của bọn họ, cung cấp đủ tài chính. Mà chòm Kim Ngưu và chòm Bạch Dương, lại giống như hai thanh lưỡi lê cắm vào chòm sao hoàng đạo, bọn họ xếp thành góc cạnh tương hỗ.
Tiến độ tình hình chiến đấu, vượt quá Đường Thiên tưởng tượng.
Sau khi chòm Kim Ngưu và chòm Bạch Dương rơi vào tay giặc, Đường Thiên bị ép phải thủ tiêu kế hoạch tập kích. Tuy rằng tập kích nơi đóng quân thần bí của Quang Minh võ hội, giết chết một gã hoàng kim thánh giả, đối với Đường Thiên mà nói, cực kỳ mê hoặc.
Nhưng Quang Minh võ hội hùng hổ dọa người tiến công trạng, khiến ai ai đều cảm thấy một cổ hàn ý.
“Chúng ta bây giờ vô pháp phán đoán, mục tiêu kế tiếp của bọn họ là ai.”Đường Sửu trầm giọng nói: “Bọn họ chiếm cứ ba chòm sao, lộ tuyến có thể khởi xướng tiến công quá nhiều. Hơn nữa, phòng ngự của chòm sao hoàng đạo khác, trăm ngàn chỗ hở.”
Cái phán đoán này, khiến cho mọi người cũng bó tay không biết làm sao.
Chòm sao hoàng đạo ngoại trừ chòm Sư Tử sáng tạo không bao lâu, tốn hao thật lớn khí lực bố trí phòng ngự. Chòm sao hoàng đạo khác, hòa bình quá lâu, tại phương diện này tương đối sơ ý mất cảnh giác, hơn nữa, bởi phòng ngự cần phải tốn hao tài chính kếch xù, bình thường duy trì cũng là vấn đề lớn.
Ai dám tiến công chòm sao hoàng đạo?
Những lời này luôn luôn khiến người phản đối á khẩu không trả lời được. Huống hồ, nơi cần phải dùng tiền, vĩnh viễn nhiều hơn so với tiền.
Đối mặt cái cỗ máy chiến tranh Quang Minh võ hội này, chòm sao hoàng đạo tựa như từng con heo thịt nuôi béo phì màu mỡ, đang chờ đợi bọn họ thu gặt.
Đường Thiên nhịn không được hỏi: “Quang Minh võ hội rốt cuộc muốn làm gì?”
Đó chính là điểm hắn không thể ngờ, đối với Quang Minh võ hội hiện tại mà nói, kéo dài thời gian mới có lợi. Chỉ cần tinh môn thông tới Thánh vực mở ra, binh đoàn Thánh vực cuồn cuộn không ngừng tiến nhập Thiên lộ, Quang Minh võ hội thành công rồi.
Hiện tại Quang Minh võ hội lại tiến công quy mô chòm sao hoàng đạo, nếu như nói công hãm Thủy Bình tọa là vì tiền, như vậy đồng thời công hãm chòm Kim Ngưu và chòm Bạch Dương, lẽ nào bọn họ sẽ không sợ các chòm sao hoàng đạo liên hợp lại?
Một khi chòm sao hoàng đạo kết thành liên minh, đối với Quang Minh võ hội mà nói, sẽ là lời khiêu chiến nghiêm trọng.
Có lẽ buổi đầu chiến tranh, liên minh hoàng đạo không phải đối thủ của Quang Minh võ hội, nhưng khi chiến tranh tiếp tục, sau khi liên minh hoàng đạo từ từ thích ứng chiến tranh, gia sản hùng hậu thì sẽ phát huy tác dụng. Bọn họ có số lượng nhân khẩu kinh người, vô tận tài nguyên, bí bảo thành hệ thống, khi những thứ này toàn bộ đầu nhập trong chiến tranh, bọn họ phát huy ra năng lượng đáng sợ.
Quang Minh võ hội vì sao lại lựa đúng sơ suất lớn đến thế, bí quá hóa liều chăng?
Đường Thiên nghĩ không ra.
Vấn đề này không chỉ Đường Thiên không hiểu, những người khác cũng nghĩ không thông. Nếu như nói, lúc trước Quang Minh võ hội là lão luyện đa mưu túc trí, hiện tại chính là một thằng điên. Đa mưu túc trí lão luyện tuy rằng mỗi một bước đều khiến cho người ta cẩn thận cực kỳ cảnh giác, nhưng mỗi một bước đều có vết tích có thể theo, mà một thằng điên thì không ai biết hắn muốn làm gì.
Nghĩ không ra thì không quản nó, đó chính là tác phong nhất quán của Đường Thiên.
Đối với Đại Hùng tọa hiện tại mà nói, đả thông thông đạo thông tới Thánh vực, mới là nhu cầu tối bức thiết. Một khi thông đạo đả thông, thực lực Đại Hùng tọa thì sẽ đột nhiên tăng mạnh, có bay vọt về chất. Đến lúc đó, hắn kiêm có ưu thế cả hai bên Thiên lộ và Thánh vực, ai cũng không sợ.
Quản gì trăm biến vạn hóa, một thương đâm chết!
Đường Thiên liền giao chuyện phòng ngự tại Thiên lộ cho Đường Sửu, có Đường Sửu trấn thủ, dù cho Quang Minh võ hội có vũ khí bí mật, tưởng công phá Đại Hùng tọa cũng tuyệt không phải chuyện dễ.
Hắn đột nhiên hiểu được, kỳ thực điểm then chốt trong trận chiến tranh này là ở trên người hắn.
Hắn muốn làm, không chỉ là dẫn Linh bộ tiến nhập Thánh vực trợ giúp Binh, quan trọng nhất là đả thông thông đạo, đó chính là thi chạy cùng thời gian.
“Chúng ta chuẩn bị xuất phát!”
Đường Thiên dứt khoát nói.
Binh ngậm thuốc, tỉ mỉ xem xét chiến báo, trong làn khói thuốc lượn lờ, hắn nhíu nhíu mày. Nam minh gần đây hành động đại quy mô thanh trừ hải tặc, cho tới bây giờ, chiến quả sơ bộ. Cũng không phải là hải tặc Nam vực quá mức cường đại, mà là những hải tặc này, phảng phất trong một đêm mất tung tích.
Hành vi khác thường này, lập tức khiến cho Binh chú ý. Động tĩnh lớn như vậy, tưởng không làm cho hải tặc cảnh giác là không thể nào như vậy. Nhưng bọn hải đạo cùng lúc tiêu thất, thuyết minh đó chính là hành vi có chỉ huy có dự mưu.
Binh biết rõ, trong những hải tặc này có bóng dáng Quang Minh châu. Có Quang Minh châu tham gia trong đó, sự tình tự nhiên sẽ không đơn giản như vậy.
Bọn họ đi đến đâu rồi? Bọn họ muốn làm cái gì?
Điếu thuốc lá đốt tới phần cuối, Binh lại dường như chưa có cảm giác. Hải tặc có khổng lồ cũng chỉ là hải tặc, cứng đối cứng, bọn họ không phải đối thủ của binh đoàn chính quy. Ưu thế của hải tặc, là ở trong năng lượng hải, năng lượng hải phức tạp đa dạng, bọn họ đi lại như gió, xuất quỷ nhập thần. Hơn nữa, bọn họ am hiểu chiến hạm tác chiến hơn, mà không phải tác chiến bên trong châu.
Hắn tin tưởng thống soái Quang Minh châu cũng nhất định có thể nhìn ra một điểm này, bọn họ nhất định sẽ đặt chiến trường ở năng lượng hải.
Đối phương đột nhiên tiêu thất, khiến cho Binh ý thức được, trong trận doanh hải tặc, nhất định có một vị võ tướng ưu tú.
“Cấp báo! Tiểu Diệp châu bị tập kích, Hồng Sơn thành bị phá!”
“Cấp báo! Đại Hương châu bị tập kích, Vĩnh Lợi thành bị phá!”
“Cấp báo! Khuê Xà (Rắn cạp nong) châu bị tập kích, Dương Vinh thành bị phá!”

Tin cấp báo liên tiếp, khiến cho bầu không khí đột nhiên căng thẳng. Trong nháy mắt, tứ bề báo hiệu bất ổn, khiến cho người ta sinh ra cảm giác không biết làm như thế nào cho phải. Mười ba thành thị tao ngộ tập kích, trong đó có bảy tòa bị công phá xảy ra cướp sạch, mà sáu tòa thành sau khi kịch chiến đẩy lùi hải tặc.
Lợi hại!
phản ứng đầu tiên của Binh khi thu được những cấp báo này, là tán thán.
một chiêu này của đối thủ thật cao minh!
Thành thị bị công kích, tất cả đều là thành thị bên trong tiểu châu của Nam minh. Hơn nữa cũng không phải thủ phủ phòng giữ sâm nghiêm, nhưng lại tương đối trọng yếu, tổn thất không nguy hiểm đến tính mạng, lại khiến người thịt đau. Đối với những tiểu châu này mà nói, bọn họ vốn có gia sản ít ỏi, lần này gia nhập vào Nam minh, cũng là muốn ôm bắp chân thô to. Hiện tại chỗ tốt còn chưa nhận được, đã phải tổn thất lớn như thế, những tiểu châu này chịu sao nổi?
Kết quả như vậy, tất nhiên là nhân tâm dao động.
Nam minh nên bù đắp tổn thất những tiểu châu này ra sao? Nên đối phó hải tặc như thế nào, phải nói với những tiểu châu này thế nào?
Nếu xử lý không tốt, vậy tuyệt đối hậu hoạn vô cùng. Cái này tựa như dao nhỏ cắt thịt, lưu lại một vết thương nhỏ, tuy rằng không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng nếu không băng bó, nó sẽ thong thả chảy máu.
Binh tỉ mỉ đánh dấu những thành thị bị tập kích ở trên địa đồ.
Hắn không thể không lần nữa cảm khái đối phương tinh tế.
Vị trí những thành thị này, không hề có quy luật, hơn nữa rất phân tán, theo những điểm bị tập kích này căn bản không thể phán đoán, chủ thể ở đâu.
Đối phương là cao thủ!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.