[TRUYỆN FULL] Chiến thần bất bại: Chương 698: Giao tơ

Chiến Thần Bất Bại

Sắc mặt Minh Châu tái mét, lão thái thái tuổi đã lớn, việc trong nhà đa số là do nàng quản lý, thưởng phạt phân minh từ lâu trở thành nguyên tắc làm việc của nàng, đặc biệt không muốn thấy người lười biếng. Lúc này thấy thương khố bừa ra một đống, còn nữa Đường Thiên đang ngủ say, trong lòng lửa giận khó át, sinh ra cảm giác rất chán ghét.
lần này Lão phu nhân chỉ e nhìn sai rồi, trong lòng nàng thầm nghĩ.
Các tỷ muội khác cũng trợn mắt há mồm, Tiết gia từng là đại tộc, những quy củ sâm nghiêm kia, cũng đồng thời truyền thừa xuống. Các nàng mưa dầm thấm đất, những quy củ này đã khắc sâu ở trong lòng các nàng. Các nàng chưa từng nhìn thấy người vô cùng thô tục như thế? Dù là những hộ viện mời tới giữ nhà kia, cũng phải có cử chỉ có lễ độ.
Đường Thiên ngửa mặt lên trời giang chân giang tay nằm ngủ, khóe miệng nhểu ra nước bọt, tiếng ngáy như sấm liên tục không ngừng.
“Tiểu Yêu, kiểm kê thương khố.” Minh Châu lạnh lùng nói.
Một tiểu cô nương nhìn thanh tú cơ trí vượt đám người mà ra, bắt đầu kiểm kê con số Kim cương tơ trong thương khố. Người khác trải qua khiếp sợ lúc ban đầu, nhanh chóng liền khôi phục bình tĩnh, ánh mắt mọi người nhìn về phía Đường Thiên đều cực kỳ khinh thường.
Lưu vong tại Tội vực hoặc là vương thất hoặc là đại tộc, đều có gia quy sâm nghiêm, đến cả những đại tộc lấy quân công lập gia kia, trải qua mấy đời hun đúc, tự nhiên cũng giảng lễ nghi. Tại Tội vực, đến ngay cả hạng người làm chức nghiệp thấp hèn nhất, cũng rất thấu hiểu lễ nghi. Bọn họ bây giờ tuy rằng suy bại, nhưng năm xưa có nhà nào là không hiển hách.
Các nàng lần đầu tiên trông thấy, người thô bỉ như thế.
Đường Thiên ngủ cực ngon, hắn sơ ngộ pháp tắc, đánh một trận cùng Bình Tiểu Sơn tuy rằng nhất thời, nhưng đã hao hết thể lực. Sau đó tu tập tiềm hành thuật mấy canh giờ, lại sợ thể ngộ qua ngày thứ hai sẽ quên, liền rèn sắt khi còn nóng mà tu luyện nguyên đêm, lúc đó chỉ có một hơi chống đỡ, khi toàn bộ thể ngộ, đều in dấu thật sâu ở trong đầu, lúc này hắn mới dừng lại.
Sợi dây cung căng trong lòng vừa được thả lỏng, chống đã đến cực hạn tức thì Đường Thiên bị mệt mỏi như thủy triều nhấn chìm.
Một giấc này, đến cực kỳ ngọt ngào, khi Minh Châu và các nàng tiến đến, đều hoàn toàn không biết gì cả.
“Không thiếu.” Sau khi Tiểu Yêu kiểm kê xong, trong lòng có chút kinh ngạc, nàng liếc mắt nhìn Đường Thiên đang trong giấc ngủ say.
“Thật không thiếu?” Có người nhịn không được hỏi: “Trên mặt đất nhiều Kim Cương tơ như vậy, khẳng định là hắn tháo ra! Nếu như không thiếu, hắn tháo ra làm gì?”
Tiểu Yêu cũng không phản bác, chỉ có điều nói: “Ta có số lượng lúc trước trong kho chứa, ai không tin, có thể tự mình kiểm kê.”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, không ai lên tiếng, Tiểu Yêu làm người khôn khéo tỉ mỉ, tính toán tuyệt đối sẽ không lầm lỗi.
thần sắc Minh Châu hòa hoãn một chút, việc biển thủ mà nàng rất ghét không xuất hiện, điều này làm cho hình tượng của Đường Thiên trong lòng nàng tốt lên rất nhiều. Người này tuy rằng thô bỉ, may mà không phải hạng người ham muốn tiểu lợi. Tuy rằng không rõ vì sao nhiều Kim Cương tơ rơi vãi đầy mặt đất, nhưng tổng số không thiếu, thuyết minh không xảy ra việc trộm cắp.
Minh Châu hừ lạnh một tiếng: “Đi thôi.”
“Không gọi hắn dậy?” Tiểu Yêu hỏi.
“Hắn muốn ngủ, vậy để cho hắn ngủ cho đủ.” Minh Châu lạnh như băng nói.
Tất cả mọi người âm thầm chắt lưỡi, các nàng đều rất biết tính khí Minh Châu, biết rõ Minh Châu tỉ lần này chỉ sợ tức giận thật rồi. Nếu như Minh Châu tỉ không nguyện ý, đến cả lão thái thái, cũng sẽ không miễn cưỡng nàng. Minh Châu từ nhỏ đã được lão phu nhân bồi dưỡng làm người nối nghiệp, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, Tiết gia tương lai, là sẽ giao vào tay Minh Châu.
Nghĩ đến việc sẽ không gả cho nam nhân thô bỉ như thế, mọi người không hẹn mà cùng thở phào. Lão thái thái luôn luôn hi vọng tìm một cô gia thân thể cường tráng, ở rể đến Tiết gia, sinh con đẻ cái, duy trì cơ nghiệp Tiết gia.
Tội vực hoàn cảnh ác liệt, thân thể là điều kiện quan trọng nhất, nếu là thể chất không tốt, trẻ con rất khó sống. Hơn nữa Tội vực không có năng lượng, chỉ có thể ỷ lại lực lượng huyết nhục, vô luận loại bí thuật gì, đều bắt đầu từ rèn luyện huyết nhục thân thể. Điều kiện thân thể, là cơ sở của tất cả.
Tiết gia mấy năm nay, tại phương diện này chịu lỗ quá lớn, bây giờ lắc lư trong gió, cận kề nguy hiểm. Nếu một đời tiếp theo, lại không xuất hiện cường giả, vậy thì cơ nghiệp Tiết gia tuyệt đối khó mà bảo trì. Nếu không phải mấy năm nay có Tử Quyên gia tộc bảo hộ, Tiết gia sớm bị chia cắt sạch sẽ.
Minh Châu cắn chặt môi, nàng quản gia đã lâu, đương nhiên biết rõ tình huống Tiết gia bây giờ là nguy hiểm cỡ nào, hơi có vô ý đó là vạn kiếp bất phục. Tiết gia căn bản không thể xảy ra là chuyện nhận được minh hữu chân chính, tất cả đều là nữ nhân không có lực tự bảo vệ mình, Tiết gia đối với bất luận một thế lực nào mà nói, đều là mê hoặc vô pháp chống lại. Các nàng sẽ bị gả vào nhà giàu có cho đệ tử đại tộc, bí pháp thuần dưỡng Kim cương tằm của Tiết gia, cũng sẽ bị ép giao lên, Tiết gia trong nháy mắt, bị nuốt đến không còn mẩu gạch vụn.
Nhưng, vừa nghĩ đến phải gả cho người lười thô bỉ như thế, trong lòng Minh Châu khổ sở vô cùng. Dù cho nam nhân này, khả năng không có bất luận danh phận nào, không có bất luận địa vị gì, nhưng Minh Châu vẫn cứ khó mà tiếp thu.
Tiểu Yêu thấy sắc mặt Minh Châu không ổn, thấp giọng nói: “Minh Châu tỉ, hôm nay là ngày giao tơ.”
Minh Châu phục hồi lại tinh thần, ah một tiếng, sắc mặt thoáng cái trở nên càng thêm khó coi. lời nói Tiểu Yêu vừa nói ra miệng, tức thì biết rõ mình nói sai lời rồi.
“Minh Châu tiểu thư có đây không?” Một âm thanh trong trẻo truyền đến.
Con mắt Minh Châu hiện lên vẻ phức tạp khó hiểu, nàng chỉnh lại tâm tình, trên mặt khôi phục bình tĩnh trước kia, cất bước đi tới tiền viện. Một vị nam tử tuấn lãng, chắp tay đứng đó, thản nhiên nhìn thích thú hoa cỏ trong viện.
“Tần công tử!” Minh Châu nhẹ giọng nói, tiến lên dịu dàng thi lễ.
“Minh Châu tiểu thư!” Tần Tử Sơn tiêu sái đáp lễ, nụ cười tươi trên mặt ấm áp như ánh nắng, khiến Minh Châu hơi hơi thất thần.
Nàng vén lại tóc mai trên trán, che giấu bản thân mình thất thố: “Chuyện giao tơ, công tử sai hạ nhân đến đây là được, hà tất tự mình đến?”
“Mọi người đều rất bận rộn, tại hạ lại quá thong dong, lại nói, có thể trông thấy Minh Châu tiểu thư, đây chính là vinh hạnh.” ánh mắt Tần Tử Sơn nóng rực, âm thanh trong trẻo, không những không làm người cảm thấy ngả ngớn, trái lại lộ ra sự chân thành, lực lượng khiến người ta tin phục.
Tiểu Yêu ở một bên trong lòng thầm than, Tần công tử ngưỡng mộ Minh Châu tỉ, cái này đã không phải bí mật gì. Đến cả lão phu nhân kia, cũng đối với việc này bảo trì trầm mặc, làm bộ không biết. Tần gia chính là Tử Quyên gia tộc, đứng đầu cái thành này, Tiết gia được Tử Quyên gia tộc chiếu cố rất nhiều, nếu là Tần Tử Sơn cầu thân, lão thái thái cũng khó mà cự tuyệt, chỉ có điều, quyền quyết định chuyện này do bản thân Minh Châu.
Nhưng đối diện Tần công tử truy cầu, Minh Châu chưa hề đáp lại.
Nàng từ nhỏ được bồi dưỡng coi như người nối nghiệp, thói quen theo lập trường Tiết gia để suy nghĩ vấn đề. Một khi nàng đồng ý Tần công tử, vậy Tiết gia ngoại trừ nhập vào Tần gia ra, không có bất luận lựa chọn khác.
Minh Châu thoát ra ánh mắt nóng bỏng của Tần Tử Sơn, nói: “Tơ đã chuẩn bị xong, mời công tử.”
Tiết gia Kim Cương tằm tơ không bán lẻ, bán duy nhất cho Tử Quyên gia tộc. Kim cương tằm tơ không chỉ có có thể dệt thành y vật nhuyễn giáp, hay là dây cung, Tử Quyên gia tộc mua Kim Cương tằm tơ Tiết gia chính là dùng để chế tác cường cung.
Tiểu Yêu biến sắc, nàng không kịp ngăn cản, Minh Châu liền đã đưa Tần công tử đến thương khố.
“Nghe nói quý phủ mua một vị cô gia?” Tần Tử Sơn cười dài nói: “Không biết Minh Châu tiểu thư có thể dẫn kiến một chút hay không?”
Sắc mặt Minh Châu đại biến, Lúc này nàng mới nhớ lại, Đường Thiên đang nằm ở trong thương khố! Trời ạ, bản thân mình chính là bị Đường Thiên làm giận đến hồ đồ rồi, vậy mà lại phạm sai lầm cấp thấp như thế. Bản thân mình rõ ràng có thể gọi hạ nhân đem tơ từ thương khố mang đến, nếu là Đường Thiên gặp gỡ Tần công tử, tràng diện kia khiến Minh Châu hoàn toàn không dám tưởng tượng.
Minh Châu miễn cưỡng cười nói: “Không ngờ là bên ngoài vậy mà truyền thành cô gia, thực sự khiến người ta kinh ngạc. Chỉ là một gã nam phó, lão phu nhân thấy hắn đáng thương cảm, lại cảm thấy trong nhà nhiều việc nặng nề, chúng ta đều là một đám tiểu cô nương, cần phải có người làm việc nặng.”
“Thì ra là thế, tại hạ tin lời đồn đãi, thực sự là không nên!” Tần Tử Sơn nghiêm túc thi lễ tạ lỗi với Minh Châu.
nụ cười tươi trên mặt Minh Châu càng thêm miễn cưỡng: “Công tử đa lễ như vậy, quá khách khí rồi.”
Một đoàn người, chạy tới trước cửa thương khố, Minh Châu không tự chủ dừng chân.
Làm gì bây giờ… Làm gì bây giờ…
Tần Tử Sơn đợi một hồi, thấy Minh Châu còn chưa mở cửa, có chút kinh ngạc: “Minh Châu tiểu thư?”
Minh Châu đang còn thiên nhân giao chiến bị giật nảy mình, tay vô thức đẩy ra, thương khố đại môn kẽo kẹt mở ra.
Đường Thiên đang ngủ say tiếng ngáy như sấm, lại lần nữa hiện ra đối mặt mọi người, Tiểu Yêu không tự giác mà xoay mặt đi, không đành lòng nhìn, thực sự quá mất mặt rồi!
Tần công tử cũng ngơ ngẩn hoàn toàn, sau một lúc lâu mới bật cười khanh khách: “Quý phó ngủ thực sự là ngon.”
Minh Châu lúc này hoàn toàn khôi phục bình tĩnh, nói: “Hắn liên tục mấy đêm bảo vệ thương khố, có chút khổ cực, chúng ta nhỏ giọng một chút, không nên quấy nhiễu hắn.”
Tần công tử gật đầu khen: “Minh Châu tiểu thư thương cảm hạ nhân, tâm địa thiện lương, Tử Sơn bội phục.” Hắn xoay người nhẹ giọng đối với thủ hạ nói: “Các ngươi động tác đều nhẹ một chút.”
Hắn lúc trước nghe thấy Tiết lão thái thái mua một vị cô gia, đã muốn đến nhìn xem, bây giờ thấy Đường Thiên có bộ dạng này, tảng đá trong lòng tức thì rơi xuống. Hắn tin tưởng ánh mắt Minh Châu dù kém, cũng tuyệt đối sẽ không nhìn trúng hạng người thô bỉ như thế. Xác nhận đối phương đối với mình không có tý nào uy hiếp, tâm tính ôn hòa của hắn, tự nhiên sẽ không có tâm đố kị, cũng chả thèm cùng một hạ nhân tính toán, vậy quá mất thân phận.
Đường Thiên đang nằm mơ.
Hắn mơ thấy Quang Minh võ hội đại quy mô xâm lấn Đại Hùng tọa, mà Thương châu cũng là khói lửa nổi lên bốn phía, chiến hỏa bùng phát. Hắn mơ thấy Thiên Huệ thân hãm tình thế nguy hiểm, mơ thấy Binh hút thuốc khói bốc lên kèm theo mọi người liều mạng phản kích, mơ thấy Đường Sửu chuẩn bị lấy thân tuẫn thành, mơ thấy Lăng Húc hôn mê bất tỉnh, mơ thấy Hạc toàn thân tổn thương, mơ thấy Tỉnh Hào thân cắm mấy kiếm, mơ thấy Sài Lang tộc tre già măng mọc, giống như thủy triều điên cuồng đánh về phía địch nhân, mơ thấy Đại Hùng tọa bị cho một mồi lửa, liệt hỏa hừng hực chiếu đỏ bầu trời.
Vô cùng bi thương và phẫn nộ bao phủ toàn thân hắn, toàn thân hắn run rẩy, ngửa mặt lên trời rống giận.
Đường Thiên đột nhiên giật mình tỉnh lại, hắn phát hiện mình ngồi lên.
Hô… Hô… Hô…
Toàn thân hắn ướt đẫm mồ hôi, con mắt đăm đăm nhìn thạch gạch sàn nhà, thở hổn hển. Nguyên lai là nằm mơ… Tràng diện trong cõi mộng, thật là đáng sợ!
Đường Thiên đột nhiên ngồi lên, làm mọi người trong thương khố giật nảy mình, Minh Châu nhíu mày, ngữ khí có chút không chấp nhận: “Tiểu Đường, thế nào rồi?”
Đường Thiên làm lơ không nghe, đăm đăm nhìn sàn nhà, cũng may… Cũng may chỉ là một giấc mộng, vô luận như thế nào, bản thân mình tuyệt đối không khiến cho tất cả điều này xảy ra!
“Tiểu thư đang hỏi ngươi!” một vị thị nữ bên cạnh Minh Châu nhìn chướng mắt, nhịn không được cao giọng quát lớn, nàng chưa bao giờ nhìn thấy gia hỏa không có quy củ như thế.
Đường Thiên không có tâm tình nói chuyện, hắn đứng dậy, nhìn cũng không nhìn mọi người, một chữ không nói, nghiêm mặt tự mình ra khỏi thương khố.
Mọi người trong thương khố mặt mặt nhìn theo, một mảnh an tĩnh.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.