[TRUYỆN FULL] Chiến thần bất bại: Chương 717: Huynh đệ Hứa thị

Chiến Thần Bất Bại

Một trận chiến này tạo ra ảnh hưởng hơn xa lần trước.
【 Đạiphong 】của Bổn Sâm kinh thiên động địa, thanh thế to lớn, toàn thành có thể thấy. Tình hình song phương chiến đấu kịch liệt, số người quan tâm rất nhiều, còn lâu mới lần trước có thể so được. Mà khi Duy Khắc Đa ngày thứ hai trong lúc say rượu vô ý nói tới mặt quỷ đốt cháy Nguyên hỏa, lại lần nữa dẫn phát thảo luận nhiệt tình.
【 Đại phong 】 chiêu này uy danh cực thịnh, cơ hồ là mục tiêu cuối cùng của mỗi một vị võ giả tu luyện phong chi đao. Sát chiêu cuối cùng như vậy, vậy mà lại xuất hiện tại Tử Quyên thành, như thế nào không khiến người ta nhiệt huyết sôi trào.
Lần trước Bổn Sâm bộc lộ thực lực đều khiến cho vô số người hô to thâm tàng bất lộ, mà lần này【 Đại phong 】 càng đẩy danh vọng Bổn Sâm đến một cao độ hoàn toàn mới.
Thực lực của Mặt quỷ cũng được mọi người ước lượng lại. Có thể phía dưới【 Đại phong 】, toàn thân thối lui, thực lực của mặt quỷ có thể nói mạnh mẽ. Mọi người không nhìn thấy mặt quỷ làm như thế nào chống lại 【 Đại phong 】, lực chú ý của mọi người đều tập trung vào việc đốt cháy Nguyên hỏa.
Độ khó đốt cháy Nguyên hỏa, cũng không dễ dàng hơn so với lĩnh ngộ 【 Đại phong 】, nó cần phải ngày qua ngày mà rèn luyện thân thể, là công phu cối xay hoàn toàn không thể lười biếng. Cách Duy Khắc Đa nói người ngốc đốt cháy Nguyên hỏa cũng không nói sai, có thể đốt cháy Nguyên hỏa, thường thường là những người tự biết thiên phú bình thường nhưng có thể chịu đựng rèn luyện khô khan.
Cho dù như thế, có thể đốt cháy Nguyên hỏa vẫn cực ít.
Không hề nghi ngờ gì nữa, mặt quỷ là cao thủ, bằng vào chuyện hắn có thể đốt cháy Nguyên hỏa, cũng đủ trở thành cao thủ.
Lĩnh ngộ pháp tắc có thể tốt hơn vận dụng pháp tắc, nhưng mà thôi động pháp tắc, vãn cần phải dùng lực lượng huyết nhục. Mặt quỷ lý giải đối với pháp tắc có lẽ rất nông cạn, nhưng mà trong cơ thể hắn là lực lượng huyết nhục kinh người có thể để cho bọn họ lấy lực phá xảo.
Đương nhiên, loại cao thủ này, cũng như Duy Khắc Đa kinh tài tuyệt diễm, cường giả loại như Duy Khắc Đa, bọn họ đối với pháp tắc lý giải và vận dụng hoa lệ khiến người ta tán dương giống như nghệ thuật.
Hạng người tài hoa hơn người luôn luôn quang mang vạn trượng, người lấy lực phá xảo đa số giản dị tự nhiên.
Dân chúng thích thảo luận nhất là rốt cuộc người nào thắng. Hai người sau cùng không nói một lời, nhìn qua tràng chiến đấu kia tựa như khó phân thắng bại.
“Mặt quỷ thắng.” Hứa An Trung dị thường khẳng định, dù cho ngồi ở trong nhà, cũng kiếm không rời thân.
Đối với huynh trưởng trước mặt, hắn luôn luôn tín phục. sắc mặt Hứa Diệp có chút tái nhợt, con mắt đen kịt như mực, nhìn qua có chút bệnh trạng, tựa như yếu không chịu được gió. Nhưng mà nếu có bất luận một người nào xem thường hắn, sẽ bị chết rất thảm.
Hai huynh đệ ngồi đối diện nhau, hình thành sự tương phản mãnh liệt. Hứa An Trung thân hình khôi ngô, bố y giầy rơm, da dẻ thô ráp. Mà Hứa Diệp thế gia công tử nhìn như không chịu nổi gió, hoa phục đẹp đẽ, cử chỉ ưu nhã.
“há, vì sao?” Hứa Diệp mỉm cười.
“Đại phong đã phá, Bổn Sâm đã thua.” Hứa An Trung trầm giọng nói.
Hứa Diệp trầm ngâm: “Ngươi có thể phá Đại phong hay không?”
Vấn đề này khiến cho Hứa An Trung trầm mặc chốc lát, hắn nói: “Khó.”
Hứa Diệp nở nụ cười, An Trung nói “Khó”, mà không phải là “Không thể”, xem ra thực lực của An Trung mạnh hơn so với mình tưởng tượng a. Hắn không khỏi có chút cao hứng, trong tộc lại có thêm một cường giả, tại thời điểm mấu chốt này, có trợ giúp thật lớn.
“Ngươi cảm thấy mặt quỷ vì sao lại tìm đến Bổn Sâm?” Hứa Diệp hỏi.
Hứa An Trung lắc đầu: “Không biết.”
Hắn đúng là không biết, vô luận theo góc độ nào mà xét, mặt quỷ cũng không có lý do lại tìm đến Bổn Sâm. Trừ phi, thật giống như quỷ mặt đã nói, chỉ là vì đánh bại Bổn Sâm. Nhưng mà cái lý do này, Hứa An Trung xem ra, chẳng khác trò đùa. Mặt quỷ nhất định có mục đích nào đó.
Hứa An Trung biết mình cũng không tính là thông minh, cũng không đi ngẫm nghĩ mà là nhìn Hứa Diệp, đầu óc cái đứa khốn khiếp này mạnh hơn hắn đâu chỉ gấp trăm lần.
“Ta cũng nghĩ không thông.” Hứa Diệp nhoẻn miệng cười: “Nhưng mà nghĩ đến mục đích cuối cùng của hắn, nhất định là đi cứu những Linh bộ khổ tù kia.”
“Chúng ta cũng có Linh bộ khổ tù.” Hứa An Trung nhắc nhở Hứa Diệp.
Hứa Diệp cười cười: “Không nên quá mức lo lắng, hiện tại sốt ruột không phải là chúng ta, mà là Tần gia.”
“Tần gia?” Hứa An Trung có chút ngoài ý muốn.
“Tần gia dùng Tiết phủ, đổi lấy hai trăm khổ tù từ trên tay Lô gia.” Hứa Diệp cười giống như ánh nắng, chẳng có chút tà ý: “Như thế mà tính, số lượng khổ tù trên tay Tần gia, đã có hơn bốn trăm, gần năm trăm. Phải biết rằng, toàn bộ khổ tù, không quá năm nghìn người, Tần gia một nhà liền được một phần mười, ngươi cảm thấy, bọn họ nguyện ý nhổ ra sao?”
“Không nguyện ý.” Hứa An Trung lắc đầu, hắn gặp những khổ tù kia, thân thể tố chất mỗi người tốt lạ thường.
Những khổ tù này tựa hồ đi cùng một con đường với mặt quỷ, phi thường cường điệu đối với rèn luyện tố chất thân thể. Đối với bất luận một nhà nào mà nói, phôi thai như vậy đều là thượng giai. Dù cho ngộ tính có kém, có lực lượng huyết nhục cường đại như vậy chống đỡ, cũng đủ để phát huy uy lực không tầm thường.
Nếu chỉ có hai trăm người, Tần gia có khả năng còn nguyện ý nhổ ra, nhưng nếu như là năm trăm người, Tần gia tuyệt đối sẽ không nhổ ra, trái lại sẽ tìm nghĩ mọi cách mua vào. Chỉ cần tiêu hóa năm trăm danh khổ tù, Tần gia liền sẽ tăng lên một bậc thang mới, mà nếu như khổ tù gia tăng lên đến một nghìn người, vậy Tần gia có tư cách trở thành đệ nhất gia tộc Tội vực.
Mê hoặc như vậy, Tần gia tuyệt đối vô pháp cự tuyệt.
“Vậy ngươi nói, hiện tại Tần gia đang làm cái gì?” Hứa Diệp thản nhiên hỏi.
Hứa An Trung thoáng cái hiểu được: “Truy tìm Mặt quỷ!”
“Không sai.” Hứa Diệp cười: “Mặt quỷ có thể đánh bại Bổn Sâm, vậy uy hiếp quá lớn. Hơn nữa Mặt quỷ là thủ lĩnh của Linh bộ, chỉ cần hắn không chết, những khổ tù kia khó mà thuần phục. Trái lại, chỉ cần khổ tù được hắn cứu, liền sẽ giúp thực lực mặt quỷ tăng nhiều. Nhân vật như vậy, Tần gia sẽ cho phép hắn sống sót?”
“Sẽ không.” Hứa An Trung lắc đầu, những đầu mối này ở trong lòng hắn dần dần rõ ràng hẳn: “Chúng ta nên làm cái gì bây giờ?”
“Chúng ta?” Hứa Diệp đong đưa cười: “Đương nhiên là xem náo nhiệt rồi.”
“Xem náo nhiệt? Mặt quỷ nếu như chết đi, Tần gia một khi tiêu hóa năm trăm khổ tù, chúng ta sẽ gặp tao ương.” Hứa An Trung nhíu mày, trong con mắt hắn, thời điểm này hẳn là âm thầm trợ giúp Mặt quỷ.
“Yên tâm, Mặt quỷ sẽ không dễ dàng chết như vậy đâu?” Hứa Diệp lơ đễnh nói: “Hắn có thể đánh bại Bổn Sâm lĩnh ngộ 【 Đại phong 】, bốn đại tướng xuất thủ, cũng vị tất có thể bắt được hắn. Mà chỉ cần hắn có một vài thuộc hạ, thực lực sẽ tăng vọt.”
“Những khổ tù kia thực lực bình thường.” Hứa An Trung nói. Những khổ tù này thân thể tố chất tuy rằng xuất sắc, nhưng mà lại không hiểu pháp tắc, vũ kỹ nhìn như tinh diệu, nhưng mà không có pháp tắc làm trục, uy lực sẽ kém xa.
“Bọn họ là binh đoàn.” Hứa Diệp nhắc nhở, hắn than nhẹ một tiếng: “Tội vực đã quá lâu không xuất hiện binh đoàn, mọi người đều đã quên uy lực của binh đoàn. Nói thật, ta thậm chí có chút mong đợi, không rõ binh đoàn này của Mặt quỷ, đến tột cùng cường đến mức nào.”
“Chúng ta trả khổ tù cho hắn.” Hứa An Trung nói.
“Yên tâm, có người sẽ trả.” Hứa Diệp cười nói.
Minh Châu trở lại Tiết phủ, thần tình nàng hoảng hốt. Hôm nay tại Mục Nhĩ phủ, tận mắt nhìn thấy tràng chiến đấu kịch liệt vô cùng này, tâm thần phải chịu xung kích và chấn động rất lớn. lúc này Nàng mới chân chính minh bạch, ở trong mắt những cường giả kia, thứ như Tiết phủ cũng chỉ là con kiến hôi.
Chịu nhục ở mấy đại gia tộc, khiến thể xác và tinh thần nàng đều mệt mỏi.
Nhưng mà đối với nàng, xung kích lớn nhất đó là mặt quỷ. Toàn thân là máu lại thủy chung ngạo nghễ, không nói một lời lại tỏ ra kiên định khôn kể, cho dù là nữ thuộc hạ khiêng rời đi, vẫn thong dong lắm.
Không biết vì sao, nàng bỗng nhiên nhớ tới Đường Thiên trong phủ.
Hai người có thân hình tương tự nhau, nhưng mà thực lực muôn hình vạn trạng. Nếu như mặt quỷ có thể trợ giúp Tiết phủ thì tốt rồi…
Minh Châu buộc phải gượng cười, cái ý nghĩ này của mình thực sự quá sai lầm. Dù cho lúc này, nàng cũng có thể nhìn ra, mặt quỷ tất nhiên là cái đích cho mọi người nhằm vào. Nàng không khỏi sinh ra mấy phần cảm giác đồng bệnh tương liên, Tiết phủ không phải cũng là bốn bề thọ địch sao?
Khi nàng từ trong hoảng hốt phục hồi lại tinh thần, thì phát hiện mình bất tri bất giác đã đi tới ngoài cửa thương khố.
Minh Châu bật cười khanh khách, được rồi, cái gia hỏa họ Đường kia, sẽ không đang ngủ chứ.
Nàng cất bước đến thương khố.
Đi tới ngoài cửa, đã nghe thấy bên trong tiếng thở dốc và tiếng thiết chùy nện vào tảng đá, thanh âm này nàng rất quen thuộc, là tiếng đánh vỡ Huyền thiết thạch.
Cái đứa khốn khiếp này cuối cùng không ngủ rồi, xem ra Kim cương sa đối với hắn coi như có lực hấp dẫn.
Minh Châu có chút vui mừng, nhưng không biết vì sao, lại sinh ra một tia thất vọng. Nếu như là quỷ mặt mà nói, khẳng định sẽ không bị tiểu lợi như vậy dụ hoặc.
Minh Châu không khỏi gượng gạo cười lần nữa, bản thân mình hiện nay thực sự là đầu óc hồ đồ rồi. Nàng minh bạch một loạt sự tình phát sinh trong khoảng thời gian này khiến tâm tình luôn luôn kiên định của nàng xuất hiện kẽ hở lớn.
Ánh mắt nàng lại khôi phục kiên định, nàng không đẩy cửa quấy rầy, xoay người rời đi.
Bên trong thương khố, Thiết Hạt thở hổn hển, liều mạng mà dùng cây búa đập Huyền thiết thạch, tốt xấu cũng là Hung nhân cấp Ất a, bây giờ lại trở thành lao công, hắn sắp khóc rồi.
“Tiếp tục đi.”
Hàn Băng Ngưng lạnh như băng quát khẽ, khiến cho hắn giật mình, cầm lấy thiết chùy cuồng đập.
Tay Hàn Băng Ngưng đỡ Đường Thiên, một tay đặt trên chuôi kiếm, thần sắc cảnh giác. Chỉ cần Thiết Hạt dám có chút dị động, nàng sẽ một kiếm chém chết.
Trở lại thương khố, Hàn Băng Ngưng tỉnh lại, nhìn thấy toàn thân Đường Thiên là máu, nàng thiếu một chút nâng kiếm trở lại, cũng may Đường Thiên lập tức ngăn cản nàng.
Trên người Đường Thiên, bám vào là một tầng linh diễm trong suốt hơi mỏng màu xám, vết thương trên người hắn, lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được đang lành lại. Xung quanh hắn, phập phềnh một vòng Kim cương sa, an tĩnh mà lơ lửng giữa không trung.
Bỗng dưng, Đường Thiên mở mắt, mười ngón nhẹ hất.
Tê!
Mười đạo không gian pháp tắc tuyến đen kịt như mực giống như mười cái nhuyễn nhận(lưỡi dao mềm), đồng thời chém về phía mười hạt Kim cương sa.
Bây giờ, lực lượng huyết nhục trong cơ thể hắn đã sớm phát sinh biến hóa về chất, lúc trước không gian pháp tắc tuyến tiêu hao cực lớn, hiện tại đối với hắn mà nói, hoàn toàn không là vấn đề.
Kịch kịch kịch.
Kim cương sa dồn dập vỡ ra, tinh nguyên sinh mệnh hóa thành từng đạo ngân mang, chìm vào trong cơ thể Đường Thiên.
Trong nháy mắt, toàn bộ Kim cương sa đều bị Đường Thiên phá vỡ, lượng lớn tinh nguyên sinh mệnh dũng mãnh vào trong cơ thể Đường Thiên, sắc mặt Đường Thiên tức thì thay đổi.
Linh diễm hải bình tĩnh trong cơ thể, ầm ầm chấn động, những tinh nguyên sinh mệnh này giống như từng tảng vẫn thạch từ trên trời giáng xuống, đập vào linh diễm hải. Mỗi một đạo tinh nguyên sinh mệnh, đều kích lên sóng dữ khắp trời, trong lúc nhất thời, Linh diễm hải trong cơ thể Đường Thiên cuồng bạo vô cùng.
Đường Thiên trăm triệu lần không ngờ, tinh nguyên sinh mệnh lần trước hút nhẹ nhàng như thế, sao lần này trở nên cuồng bạo.
Nhưng mà lúc này, hắn không kịp ngẫm nghĩ, toàn bộ tinh thần thôi động linh diễm trong cơ thể vận chuyển, nỗ lực tiêu hóa những tinh nguyên sinh mệnh này.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.