[TRUYỆN FULL] Chiến thần bất bại: Chương 766: Bất tử kiếm

Chiến Thần Bất Bại

Quang mang đột nhiên lộ ra từ bên trong phòng khiến Âm Vô Phong cả kinh.
Chuyện gì vậy?
Hắn thu liễm khí tức, không dám có chút tiết lộ, co ở trong bóng tối. Pháp tắc mà hắn tu luyện cực kỳ đặc biệt, tên là 【 quỷ âm nấm 】. Pháp tắc diện của hắn như một cái nấm, cho nên được gọi là Quỷ Âm nấm, lực lượng nó phóng ra cực kỳ âm nhu, loại lực lượng âm thuộc tính này thập phần thích hợp ẩn nấp thân hình thu liễm khí tức.
Đường Thiên chậm rãi mở mắt, lại phát hiện không biết khi nào mình rơi lệ đầy mặt.
Là mộng sao?
Cái cõi mộng này rõ ràng như thế, ngay cả mỗi cái chi tiết đều rõ ràng dị thường.
Bỗng nhiên, hắn cúi đầu trong lúc không để ý thoáng nhìn, lại đột nhiên sửng sốt. Giữa ngón tay, xuất hiện một đóa lam hoa yêu dị!
Tiểu Lam…
cái đầu Đường Thiên đùng một cái, chỉ cảm giác lông tơ phía sau thoáng cái dựng thẳng lên, chẳng lẽ không phải cõi mộng?
Lam hoa giữa ngón tay đột nhiên sáng ngời, lam quang rực sáng chói mắt trong nháy mắt nhấn chìm toàn bộ gian phòng.
Đáng chết!
Cái thứ này muốn làm gì?
Đường Thiên cả kinh, vô thức tay kết Niêm hoa ấn, lam quang rực sáng như trước, nhưng mà trong lòng một mảnh an hòa, Đường Thiên lại không cảm thấy nhức mắt. Tâm tình lưu ly vô số quang ảnh lướt qua, một cái hư ảnh mơ hồ co tại ngóc ngách ngoài tường.
Trong lòng Đường Thiên chuyển động, một mạt lam quang, lặng yên vô thanh chìm vào ngóc ngách vách tường.
Xuyên thủng như không có gì.
Ngoài phòng, Âm Vô Phong an tĩnh ẩn núp, lam quang lộ ra khỏi phòng cường liệt như thế khiến trong lòng hắn mơ hồ bất an. Nhưng vào lúc này, trong lòng hắn bỗng nhiên sinh ra một tia báo động, trực giác hạng người am hiểu ám sát đối với nguy hiểm cực kỳ nhạy cảm.
Không chút nghĩ ngợi, hắn liền muốn chuyển mình bỏ chạy, trực giác đối với nguy hiểm tại vô số lần đã từng cứu mạng của hắn.
Vách tường trước mặt, rồi đột nhiên sáng lên một điểm lam quang, điểm lam quang này tựa như có một loại lực lượng nhiếp tâm hồn người, yêu dị đủ làm người khiếp đảm.
Cái này là…
Lam quang từ trong vách tường bay ra, thế tới cực nhanh vô cùng, Âm Vô Phong kinh hãi tuyệt luân chỉ kịp dựng thẳng Âm Thực kiếm trong tay.
Một đóa hoa tươi u lam yêu dị đính vào thân Âm Thực kiếm.
Con mắt Âm Vô Phong trợn tròn, sau một khắc, lam quang chói mắt bạo phát không hề dấu hiệu.
Bất ngờ không kịp phòng, trước mắt Âm Vô Phong trắng xóa một mảnh, hắn kêu lên buồn bực, bất chấp cái khác, thân hình như khói, hướng ra ngoài chạy trốn.
Dù cho mắt không nhìn thấy vật, nhưng mà đã hiểu rõ ràng nơi này, Âm Vô Phong vẫn chuẩn xác mà dựa theo lộ tuyến chạy trốn thiết kế sẵn lủi ra bên ngoài, mà không mù quáng nôn nóng bay lên không. Hắn kinh nghiệm phong phú, hiểu lắm tại trạng thái bị động như thế mà lên không, không khác bộc lộ bản thân mình tại phía dưới mí mắt địch nhân, chỉ sẽ trở thành bia ngắm cho vây công.
lúc này Âm Vô Phong đã minh bạch hành động lần này thất bại, Mặt quỷ cường đại vượt qua hắn dự đoán.
Đối với thích khách mà nói, cái này không thể nghi ngờ là sai lầm cực kỳ trí mạng.
Trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ, chạy trối chết.
Điên cuồng chạy trốn Âm Vô Phong bỗng dưng cảm thấy tựa như bị dã thú nhìn chằm chằm, toàn thân long tóc dựng thẳng, trong lòng hoảng hốt, không chút nghĩ ngợi toàn thân đột nhiên đánh sang một bên, Âm Thực kiếm trong tay vẫy ra một tầng màn kiếm bảo vệ toàn thân.
Hô, màn kiếm hôi sắc vẩy ra, vô số hạt bụi thật nhỏ bay ra mọi nơi.
Hạt bụi xám dồn dập bạo liệt.
Kịch kịch kịch.
Nghe thấy âm thanh bào tử bạo liệt quen thuộc, trong lòng Âm Vô Phong khó giải thích mà ổn định lại.
Mỗi một hạt bào tử nổ ra, đều sẽ phun ra một chùm tơ nhỏ, trong nháy mắt, liền bày ra một tầng màn tơ dày đặc. Những tơ bào tử này cứng cỏi đến cực điểm, then chốt nhất là con số rất nhiều, lam hoa kia tuy rằng yêu dị, nhưng mà muốn đột phá tầng tầng vây quanh, tuyệt không phải chuyện dễ.
Trấn định lại, tốc độ Âm Vô Phong càng nhanh, hắn kề sát chân tường ngõ nhỏ cao tốc lướt đi.
Bỗng nhiên, sắc mặt hắn đại biến.
Màn tơ dày đặc phía sau trong nháy mắt bị xuyên thủng, sao lại như vậy…
Hắn từ bản năng xoay eo phóng sang một bên, ngực bỗng dưng đau xót, thân thể hắn cứng đờ.
Sao lại như vậy…
Trong đầu hắn chỉ còn lại có bốn chữ này, cảnh tượng trước mắt từ từ khôi phục, hắn kinh ngạc nhìn đóa hoa tươi đáng sợ đứng ở trước mặt mình kia, tiên huyết dọc theo cánh hoa chậm rãi nhỏ giọt, tỏa ra màu lam kiều diễm yêu dị.
Nó lẳng lặng mà phập phềnh ở trước mặt hắn.
Khi một giọt tiên huyết sau cùng nhỏ giọt, Âm Vô Phong ầm ầm ngã xuống đất.
Trên thi thể Âm Vô Phong có một cái vết thương lam sắc thật nhỏ. Vết thương lam sắc cấp tốc lan tràn, chẳng mấy chốc, lam sắc quỷ dị lan tràn ra toàn thân, thi thể Âm Vô Phong trở nên óng ánh trong sáng như ngọc bích.
Thi thể thủy tinh hóa bắt đầu cấp tốc mai một.
Một cơn gió mạnh thổi qua, trên mặt đất chẳng còn nổi một vật, chỉ để lại một thanh kiếm xám nhạt.
Lam hoa bỗng nhiên hóa thành một chùm mưa hoa, cuốn bay Âm Thực kiếm trên mặt đất, chìm vào gian phòng Đường Thiên.
Ngóc ngách nơi xa, hai người từ xa xa nhìn kỹ bên này sắc mặt trắng bệch.
“Âm Vô Phong cũng thất thủ rồi…” Người trung niên nói chuyện thể hình mập mạp, một thân xa hoa trang điểm, tựa như những hành thương kia.
Một người khác là lão già khuôn mặt phong sương, trên tay toàn là vết chai, nhìn qua không có gì khác biệt cu-li phổ thông, chỉ là hai mắt mơ hồ có tinh quang lưu động. Hắn trầm mặc một lúc lâu, mới trầm giọng nói: “Văn lão bản có biết đóa hoa này?”
Mập mạp gượng gạo cười, rồi nghiêm mặt nói: “Truyền thuyết năm xưa Lý tổ Thiên Ma lục ấn, có thiên hoa loạn trụy cảnh tượng.”
Lão già nhíu mày: “Chẳng lẽ Văn lão bản cho rằng người này thật là Lý tổ truyền nhân?”
Mập mạp liếc mắt nhìn lão già, thản nhiên nói: “Chu lão lời ấy sai rồi, ta có nhận hay không không trọng yếu, quan trọng là, người khác là cho rằng thế nào.”
Lão già trầm mặc không nói.
Hắn nghĩ tới các loại khả năng, tỷ như thất bại, hắn cũng không kỳ quái. Hắn dùng Âm Vô Phong, cố nhiên tin tưởng thực lực gã, cũng có ý ném đá dò đường. Nếu có thể bị giết chết, có đúng Lý tổ truyền nhân hay không đều không trọng yếu, người chết cho tới bây giờ đều không trọng yếu.
Nhưng mà ở trong các loại khả năng hắn dự đoán, tuyệt đối không bao quát Âm Vô Phong dễ dàng bị giết như thế. Đóa lam hoa yêu dị mà đáng sợ kia làm hắn cảm thấy sống lưng phát lạnh.
Đó là chiêu thức gì?
Truyền thuyết về Lý tổ còn chưa triệt để bị người ta quên lãng, truyền thuyết về Thiên hoa loạn trụy, vẫn được miệng thế tương truyền.
“Cứ nhìn Lô Thăng Tượng phản ứng thế nào đi.” Lão già yếu ớt mở miệng.
Văn lão bản biết rõ ý tứ trong lời nói Chu lão đầu. Lô Thiên Vấn sao lâu vậy chưa lộ diện, mỗi nhà đều bắt đầu suy đoán hắn có đúng tao ngộ bất trắc hay không. Mỗi nhà đều có thể nghĩ đến, Lô Thăng Tượng vốn chu đáo lại thế nào chỉ ngồi xem. Tiêm Phong thành bây giờ cao thủ tập hợp, chờ đợi Mặt quỷ tự chui đầu vào lưới. Nhưng mà không biết vì sao, Văn mập mạp không tin Tiêm Phong thành có thể ngăn trở bước tiến của Mặt quỷ. Nhưng hắn không phản bác, tranh đấu khí phách như vậy không có bất luận ý nghĩa gì.
Huống hồ, vũ lực Mặt quỷ cường đại khiến hắn thanh tỉnh rất nhiều, thay góc độ khác, tức thì hắn cảm thấy tầm mắt thanh minh.
Lý tổ truyền nhân điểm nhìn như trọng yếu này kỳ thực là một điểm không trọng yếu, chân chính quan trọng là thực lực Mặt quỷ. Không có thực lực, gánh cái tiếng Lý tổ truyền nhân tức tự tìm tử lộ, thực lực đủ cường, không cần làm Lý tổ truyền vẫn có thể tung hoành Tội vực.
Chu lão đầu bị cái tiếng Lý tổ truyền nhân làm loạn tâm thần, Văn mập mạp lại rất thanh tỉnh, hắn nhìn ra được chí hướng của Mặt quỷ căn bản không ở Tội vực.
Nhân gia căn bản chướng mắt cái địa phương Tội vực nghèo này.
Vậy Mặt quỷ thế tất sẽ phản hồi Thánh vực, nghĩ tới đây, Văn mập mạp lại tâm thần rung động.
Thánh vực, cái tên xa xôi bao nhiêu, cố hương các tổ tiên. Văn mập mạp sinh ra tại Tội vực, tình cảm đối với Thánh vực cũng không thâm hậu, nhưng mà có một điểm rõ ràng, Thánh vực không giống Tội vực bần cùng gian khổ.
Mặt quỷ không thuộc về Quang Minh châu, bằng không mà nói đã sớm ly khai.
Mà nếu như Mặt quỷ thật muốn phản hồi Thánh vực, thế tất cùng Quang Minh châu đánh một trận.
Nghĩ đến cái này, trong lòng Văn mập mạp có chút do dự. Quang Minh châu cường đại đã sớm in dấu thật sâu ở trong lòng người Tội vực, Mặt quỷ có thể chiến thắng Quang Minh châu?
Dựa vào tâm mà nói, Văn mập mạp cảm thấy khả năng thành công rất nhỏ, không, là cực kỳ nhỏ. Xác suất thành công nhỏ như thế căn bản không có bất cứ ý nghĩa gì để đầu tư, nhưng mà vì sao bản thân mình tim đập thình thịch thế chứ?
Văn mập mạp giật mình xuất thần.
Đường Thiên không biết âm thầm còn có hai cái nhân vật trọng yếu quan tâm tới mình, lúc này, hắn hoàn toàn bị lực sát thương kinh khủng của Tiểu Lam làm khiếp sợ. mỗi cái động tác Âm Vô Phong cũng không thoát được tâm tình lưu ly, dù là Đường Thiên cũng không thể không tán thán, Âm Vô Phong chu đáo và giảo hoạt.
Hắn tự mình xuất thủ, cũng không thể làm tốt hơn Tiểu Lam.
Một màn máu huyết đỏ tươi dính sền sệt từ trên cánh hoa kiều diễm chậm rãi rút đi kia, khiến người ta phát lạnh.
Một chùm cánh hoa lam sắc bọc Âm Thực kiếm trở lại gian phòng Đường Thiên, ném Âm Thực kiếm tới trước mặt Đường Thiên, cánh hoa khắp bầu trời biến mất tăm tích, trở về Tiểu Lam, chìm vào bên trong thân thể Đường Thiên.
Đường Thiên vội vàng kiểm tra bên trong thân thể mình.
Lần đầu tiên nhìn thấy Tiểu Lam, hắn đã hoài nghi cõi mộng. Như quả thật là cõi mộng, vậy Tiểu Lam là cái gì?
Kiểm tra thân thể của mình, Đường Thiên càng thêm kinh ngạc.
Tâm tình lưu ly óng ánh trong sáng, hạt bụi nhỏ không nhiễm, một gốc cây nhỏ bắt mắt vô cùng.
Quả nhiên, đó không phải cõi mộng.
Tâm thần Đường Thiên kịch chấn, nếu như đó không phải cõi mộng, một màn phát sinh tại Ngủ Yên chi hải kia…
Bỗng nhiên, ánh mắt hắn rơi trên thân Thiên Ma sáu tay thì dường như bị thiểm điện bắn trúng, ngây ra như phỗng.
Giữa bàn tay kết Khốc kiếm ấn vốn âm cát xoay quanh, một thanh tiểu kiếm thanh đồng, dường như cá nhỏ quay tròn mà tới lui tuần tra.
Đó là…
tâm thần Đường Thiên vừa động, thanh tiểu kiếm thanh đồng kia liền bay đến trước mặt hắn. Tiểu kiếm thanh đồng lẫn theo phong cách Nam Thập Tự binh đoàn nồng nặc, thân kiếm phủ đầy vết rạn, khiến cho Đường Thiên nhớ tới những anh linh đồ sứ té vỡ lại lần nữa ghép lại trong Ngủ Yên chi hải kia.
Hắn không tự chủ mà vuốt ve thân kiếm, một lũ ý thức quen thuộc mà thân cận truyền đến.
Thân kiếm có một nhóm chữ nhỏ
—— “Chúng ta há có thể ngủ yên” .
Đường Thiên kinh ngạc nhìn hàng chữ nhỏ này, âm thanh quanh quẩn trên không Ngủ Yên chi hải kia hùng hồn khàn giọng rống giận dường như tại bên tai.
“Binh đoàn sinh tử chưa biết, chúng ta há có thể yên giấc!”
Còn có “Nam Thập Tự binh đoàn, đi tới!”dường như thủy triều kia.
Đường Thiên siết chặt kiếm thanh đồng phủ đầy vết rạn trong tay, thì thào tự nói: “Từ hôm nay trở đi, ngươi sẽ gọi là Bất tử kiếm. hướng tới chính tâm, anh linh bất tử. Tiền bối anh linh, đồng chiến cùng ta!”
Phảng phất cảm thụ được tâm ý Đường Thiên, Bất tử kiếm bỗng dưng rung động, âm thanh nó hùng hồn nghiêm túc khàn khàn tê rống, như tráng nam bi ca, như liệt hỏa đốt thân thể, chiến ý quán không, hùng hồn lừng lẫy!
Trong mơ hồ, trước mắt Đường Thiên lại hiện lên Ngủ Yên chi hải, cảnh tượng từng vị trước ngã sau lên dường như thủy triều đụng hướng màn trời phân thân toái cốt, những thân ảnh như người sứ vỡ tan kia, những thân ảnh dứt khoát kia, rống giận ầm ầm chấn động nhân tâm kia.
Vạn năm chấp niệm, trăm năm luân hồi, tâm hướng binh đoàn, anh linh bất tử.
Viền mắt ướt át Đường Thiên cuối cùng minh bạch, triệu hoán hắn đi vào giấc mộng cảnh không phải là Tiểu Lam, mà là những bất diệt anh linh này, bởi vì hắn mới là người chấp chưởng Nam Thập Tự binh đoàn chân chính!
“Không cần bảo hộ, vĩnh viễn an giấc.”
“Binh đoàn sinh tử chưa biết, chúng ta há có thể yên giấc!”
Ta dịch trên bản convert của KtXd. Không biết tý tiếng Trung nào.
Ai đã từng đọc convert đều biết KtXd là siêu converter chuyên edit rất kỹ. Dịch khá nhàn, không cần tham khảo Hán việt hay tiếng Trung. Mời bằng hữu tham gia.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.