[TRUYỆN FULL] Chiến thần bất bại: Chương 791: Ý nghĩ của Đường Thiên

Chiến Thần Bất Bại

Trên cao bầu trời cách Phi Mã thành ngoài hai mươi dặm, hai bóng người như ẩn như hiện.
Gió thổi đến bên người bọn họ giống như đột nhiên biến mất, không khí xung quanh hai người đình chỉ chuyển động, bọn họ xa xa nhìn chăm chú vào Phi Mã thành thỉnh thoảng phóng ra quang mang.
“Thật không ngờ, uy lực của binh đoàn lại có thể đến tình trạng này.” Một gã lão giả trong đó có chút kinh ngạc, lão mi râu bạc trắng, một thân áo bào trắng như tuyết, trên mặt không giận tự uy, lúc này lão hơi hơi nhíu mày, thần sắc có chút lo lắng.
“Đúng vậy.” Một người khác than thở: “Võ tướng đã thất truyền tại Tội vực, Tội vực không có không gian cho võ tướng sinh tồn. Thật không ngờ, người này đi một đường lối khác, dùng pháp tắc để khống chế, thật là tinh diệu. Xem ra không phải Tội vực không có không gian cho binh đoàn mà là chúng ta không có tìm đúng đường.”
Người này là một nam tử trung niên khoảng trên dưới bốn mươi, thân hình khôi ngô, mày rậm mắt to.
“Người này thiên phú đặc thù, pháp tắc cũng lạ.” Bạch mi lão giả lắc đầu: “Cách này chung quy không phải chính đạo. Cái khác không nói, chỉ là muốn tập hợp đủ đám binh sĩ như thế này, nói dễ vậy sao?”
“Xác thực không dễ.” Nam tử trung niên gật đầu: “Tuy nhiên, đối với chúng ta lại là một cái phụ trợ không sai. Bàn về binh đoàn học thức, chúng ta không bằng đám người từ ngoài đến này, nhưng bàn về pháp tắc, bọn họ lại há có thể so sánh với chúng ta?”
Trán Bạch mi lão giả đang nhăn lại liền giãn ra: “Không sai.”
Hắn chợt chuyển đề tài: “Tô gia lần này bỏ ra vốn gốc, lúc này nhìn đến, vị tất có thể bắt được.”
“Lựa chọn của Tô gia, tự nhiên do Tô gia tự mình tới gánh chịu.” Nam tử trung niên như không có gì nói: “Nếu không phải có bọn họ hỗ trợ, chúng ta cũng khó thấy được bản lĩnh thật của binh đoàn. Lấy pháp tắc liên thông mọi người, có ý tứ.”
Nam tử trung niên mắt hổ tinh mang chớp lóe, hiển nhiên cực kỳ cảm thấy hứng thú với binh đoàn.
“Dưới trướng Mặt quỷ, nhân tài xuất hiện lớp lớp a.” Bạch mi lão giả trầm giọng nói: “Nếu tối nay không tận mắt nhìn thấy, ngươi và ta chỉ sợ còn bị che mắt. Mặt quỷ người này rất không đơn giản, Cát Trạch cũng bị hắn bắt. Lại có thủ hạ mãnh mẽ như thế, tiếp tục cho hắn một ít thời gian, cái Tội vực này chỉ sợ chính là thiên hạ của hắn rồi.”
Trong lúc hắn nói chuyện, vừa đúng Tô Phỉ bị mạnh mẽ đẩy lùi, ba người khác cũng là đầy bụi đất, không có chiếm được chỗ tốt. Xung quanh Phi Mã thành vô số ánh mắt ngầm quan sát, lúc này không biết có bao nhiêu người quan sát trận chiến đấu này.
“Đoàn người Tử Quyên thành này, thiên phú cũng chỉ phổ thông, thực lực cũng thấp kém, mới bao nhiêu thời gian a, trong tay Mặt quỷ, lại đột nhiên tăng mạnh.” Bạch mi lão giả mặt trầm như nước: “Nữ nhân pháp tắc như cầu vồng kia, trước đây là một trong những gia tướng của Tần Trẫm đi, nhưng hôm nay, Tần Trẫm lại không phải là đối thủ! Còn có Hứa Diệp kia, tộc trưởng của biên thùy tiểu tộc, nhưng hôm nay, có thể cùng Tử Vong thị giả cân sức ngang tài. Bản thân Mặt quỷ càng là quỷ thần khó lường, tiến bộ cực nhanh, ta cũng nghi ngờ có phải hay không là Lý Tổ phụ thân. Tại Tử Quyên thành, chớ nói Tần Trẫm, nghe nói cũng chỉ cùng tên to con gọi là Bổn Sâm kia ngang tài ngang sức. Nhưng hôm nay, lại ngay cả Cát Trạch cũng bị hắn bắt, mỗi lần nghĩ đến, đều khiến người cảm thấy cuộc sống hàng ngày khó an.”
Nam tử trung niên nghe vậy, quay mặt lại, hai mắt chớp động quang mang dị dạng: “Ta lại không cảm thấy là chuyện xấu.”
“Nga?” Bạch mi lão nhân có chút kinh ngạc.
“Tội vực quá lâu không có cái lực lượng tươi mới gì rót vào rồi.” Nam tử trung niên trầm giọng nói: “Tỷ như trước mắt, tận mắt trông thấy binh đoàn là như thế nào vận chuyển, lấy lý giải(thấu hiểu-giải thích) của chúng ta đối với pháp tắc, tin là không cần phải bao nhiêu thời gian liền có thể lĩnh ngộ ảo diệu trong đó. Từ sau khi Lý tổ lĩnh ngộ pháp tắc, hơn hai trăm năm phát triển, học thức về pháp tắc ở Tội vực, chạy tới một cái bình cảnh. Nếu có những máu huyết mới mẻ này rót vào, pháp tắc chi đạo của chúng ta tất nhiên có thể càng tiến thêm một bước.”
“Càng tiến thêm một bước?” Bạch mi lão giả thật sâu nhìn nam tử trung niên: “Tội vực đã là của chúng ta rồi, càng tiến thêm một bước? Chẳng lẽ ngươi là tưởng trở về Thánh vực?”
“Tại sao lại không chứ?” Nam tử trung niên nghênh đón ánh mắt lão giả, không chút nào né tránh.
Bạch mi lão giả cứng lại.
“Nếu như có thể nắm giữ ảo diệu của binh đoàn, chúng ta nhất định có thể trở về Thánh vực!” Trong mắt nam tử trung niên tỏa ra vẻ dã tâm, thanh âm của hắn trong không trung có chút phiêu hốt.
Bạch mi lão giả vẻ mặt như gặp quỷ, trên mặt hiện lên một tia kinh hoảng, buột miệng nói ra: “Mọi người sẽ không đồng ý! Ngươi sẽ hại chết mọi người!”
Nam tử trung niên ý vị sâu xa nói: “Phải không?”
Quang mang nổ tung ở xa xa phản chiếu tại trên mặt hắn, rất bình tĩnh.
—– oOo —–
Đường Thiên vẫn chìm đắm ở trong Thức tỉnh thần trang, càng tìm tòi, hắn càng là cảm thấy Thức Tỉnh thần trang lợi hại. Cái thế giới hoàn toàn mới này, vô cùng rộng mở, có quá nhiều thứ không biết, giống như không có giới hạn.
Liên tục tìm tòi khiến Đường Thiên đối với Thức Tỉnh thần trang, cuối cùng có khái niệm đại khái. Hắn biết rõ mình thời gian cấp bách, tự nhiên không thể tùy ý tìm tòi như bình thường.
Hắn đang tại suy nghĩ một lượt vấn đề rất hiện thực.
Thức Tỉnh thần trang rất mạnh, làm sao sử dụng Thức Tỉnh thần trang để đánh bại đối thủ của mình?
Nếu như hắn muốn mang Linh bộ rời Tội vực, có một người là hắn cần phải vượt qua, người mạnh nhất Tội vực, người lĩnh ngộ pháp tắc lĩnh vực – Đỗ Khắc. Tuy rằng Thức Tỉnh thần trang cường hãn vô cùng, nhưng vẫn không cách nào xây dựng pháp tắc lĩnh vực.
Đường Thiên đối với lĩnh ngộ pháp tắc, không có đạt được tình trạng pháp tắc lĩnh vực, thậm chí ngay mấy thứ trên lí luận, hắn đều biết rất ít.
Hắn từng dò hỏi Phù Chính Chi và Cát Trạch, cường giả lĩnh ngộ pháp tắc lĩnh vực lợi hại cỡ nào. Nhưng mặc cho là Phù Chính Chi lại còn Cát Trạch, cũng không thể hình dung pháp tắc lĩnh vực. Bọn họ thẳng thắn nói, ngoại trừ Đỗ Khắc, không một ai biết rõ, cường giả pháp tắc lĩnh vực đến tột cùng là chiến đấu như thế nào.
Truyền thuyết về Đỗ Khắc rất ít, vị thiên tài xuất thân thế gia này, lúc còn rất nhỏ liền bộc lộ tài hoa. Nơi Đỗ thành Đỗ gia, ở trong Trung Đình tứ thành cũng không tính là cường thế gì. Nhưng theo thực lực của Đỗ Khắc không ngừng tăng lên, Đỗ thành cũng từ từ trở thành đứng đầu Trung Đình tứ thành, do đó từ từ khống chế toàn bộ Tội vực.
Đỗ Khắc là một vị cường giả duy nhất được xác định bước vào pháp tắc lĩnh vực.
Ở trong mắt hắn, pháp tắc không có bí mật.
Không một ai biết rõ, Đỗ Khắc đến tột cùng cường đại cỡ nào, thậm chí bên ngoài cũng không có nghe đồn về hắn chiến đấu. Hắn rất kín tiếng, thiết thực mà nội liễm, trong lúc tuổi còn trẻ đã từng tích cực tham gia sự vụ gia tộc, một điểm này cùng cường giả cao cao tại thượng khác có cực lớn khác biệt.
“Đỗ Khắc từng xung kích Tội môn.”
Cát Trạch bỗng nhiên mở miệng, lời vừa ra khỏi miệng, hắn liền có chút tức muốn bể phổi. Chết tiệt! Vì sao mình sẽ giúp cái gã kẻ này bày mưu tính kế?
Phù Chính Chi đầy vẻ chấn động, chuyện này tại Tội vực không có nửa điểm tin tức. Tội vực đệ nhất nhân lại lặng yên xung kích Tội môn, cái này là một tin tức nóng bỏng cỡ nào!
Tội môn do Quang Minh châu gác, là cửa khẩu từ Tội vực phải trải qua để thông tới Quang Minh châu. Từ sau khi tiên tổ bước vào Tội vực, vô số người đã từng thử xung kích Tội môn, nhưng không một ai thành công, con đường kia trở thành nơi chôn xương cốt vô số người, cũng được gọi là Tử vong đường về.
Tử vong đường về đã rất nhiều năm không còn có người bước lên.
Ai cũng không nghĩ đến, được gọi là Tội vực đệ nhất nhân Đỗ Khắc, một mình bước lên Tử vong đường về, xung kích Tội môn!
Phù Chính Chi vô thức hỏi: “Ngươi thế nào biết rõ?”
“Bởi vì lúc đó ta đang chuẩn bị đi Tội môn.” Cát Trạch dào dạt đắc ý, đợi nhìn thấy ánh mắt hai người hồ nghi, vội vàng giải thích: “Ta chỉ là định đi xem Tội môn rốt cuộc là cái dạng gì, ta không phải là Đỗ Khắc.”
Đường Thiên đột nhiên vỗ bàn tay: “Hắn muốn phản hồi Thánh vực?”
Vốn Cát Trạch đã dự định ngậm miệng ma xui quỷ khiến thế nào mà bồi một câu: “Ai không muốn chứ?”
Lời vừa ra khỏi miệng, hắn dứt khoát đâm lao theo lao: “Nơi Tội vực quỷ quái này? Người nào sẽ thích? Ta không biết người khác nghĩ như thế nào, dù sao ta là không muốn. Đỗ Khắc hắn đã là Tội vực đệ nhất nhân, nói tiếp hắn lại chưa tới bảy mươi tám mươi, sao lại không liều một cái?”
“Có đạo lý!” Đường Thiên vuốt cằm, toát ra biểu tình như có đăm chiêu.
Tuy nhiên Cát Trạch biết rõ trái lại rất nhiều, hắn quay mặt hỏi: “Tội môn ngươi quen thuộc không?”
“Không quen thuộc.” Cát Trạch lắc đầu, sắc mặt nhìn không tốt lắm: “Ta chỉ lướt nhìn.”
Đường Thiên chuyển mặt hướng Phù Chính Chi ở một bên, Phù Chính Chi đồng dạng lắc đầu, sắc mặt hắn cũng không tốt.
Đối với bất cứ một vị người Tội vực nào mà nói, Tội môn giống như cái gông xiềng kẹp chặt cái cổ bọn họ, nói tới Tội môn, không một ai không nghiến răng nghiến lợi. Tử vong đường về bị máu tươi ướt đẫm, đó đều là máu của một đời lại một đời người Tội vực.
Phù Chính Chi do dự một hồi nói: “Đỗ Khắc muốn phản hồi Thánh vực, hắn có hay không hợp tác cùng chúng ta?”
“Không quản hắn có hợp tác với chúng ta hay không, chúng ta đều phải hồi Thánh vực.” Đường Thiên ngữ khí như đinh đóng cột, khí phách mười phần.
Cát Trạch trong lòng không cho là đúng, nhưng trên mặt không dám biểu lộ. Phù Chính Chi lại là cúi đầu, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Đường Thiên ném vấn đề này đến một bên, nói: “Ta tìm các ngươi tới là có cái ý này, tìm các ngươi tới thử xem.”
Hai người nghe vậy không hẹn mà cùng ngẩng đầu, lộ ra vẻ hiếu kỳ.
“Các ngươi cũng biết binh đoàn đi, Âm Dương trận của Nhiếp Thu là một loại pháp tắc đặc thù, đem lực lượng của mọi người điều động đứng lên. Binh đoàn một bộ kia ta rất không hiểu a, nhưng Thức Tỉnh thần trang đối với pháp tắc dùng càng tốt, ta đây có thể hay không dùng Thức Tỉnh thần trang để tập trung lực lượng của mọi người lại chứ?”
Phù Chính Chi lộ ra vẻ nghi hoặc, Cát Trạch lại thân thể chấn động, trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ.
Sau một lát, Phù Chính Chi cũng bình tĩnh lại, trong mắt không kiểm soát được bùng nổ ra dị dạng quang mang.
Hai người đều là cao thủ một phương, lý giải (thấu hiểu-giải thích) đối với pháp tắc sâu hơn xa người khác. Đối với người khác mà nói, ý nghĩ như vậy không khác ý nghĩ viễn vông. Pháp tắc khác nhau không phù hợp với nhau, càng là đem pháp tắc tu luyện đến cao giai, bình thường khi càng khó liên hợp.
Thức Tỉnh thần trang của Đường Thiên lại cung cấp là loại khả năng này.
Thức Tỉnh thần trang như là ẩn chứa toàn bộ pháp tắc, nó giống như tiếp khẩu(chỗ tiếp xúc) phập phềnh vô số pháp tắc, Pháp tắc diện của mọi người có thể tìm đến tiếp khẩu tương ứng, theo lý luận mà nói, cái ý nghĩ này là khả thi…
Hai người hiểu rõ, nếu ý nghĩ này thật khả thi, vậy ý nghĩa cái gì!
Khi mấy chục cái, hơn trăm cái Pháp tắc diện cùng kết nối với Thức Tỉnh thần trang, lực lượng giữa các Pháp tắc diện liền có thể bù đắp nhau, bên trong đó, lại có bao nhiêu biến hóa!
“Nhanh thử xem!”
Hai người đồng thanh mà đứng lên.
Lực lượng của Pháp tắc diện khác nhau dung hợp với nhau sẽ phát sinh cái gì? Không một ai biết, bởi vì chuyện như vậy chưa từng phát sinh qua!
Hai người nhìn nhau, bọn họ đều xem ra phần kích động trong mắt nhau, chấn động cùng mong đợi.
Nếu như cái ý nghĩ này thật có thể thành công, Tội vực vô cùng có khả năng sẽ bởi vậy mà cải biến!
Lý luận về Pháp tắc sắp được sửa đổi!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.