[TRUYỆN FULL] Chiến thần bất bại: Chương 822: Nam nhân quyết định thắng bại

Chiến Thần Bất Bại

“Chúng ta không có nhiều thời gian, một khi Thánh điện xử lý xong chòm Song Ngư, chênh lệch giữa song phương liền kéo ra rất lớn. Chúng ta cần phải có hành động, càng về sau, thế cục sẽ càng bất lợi đối với chúng ta.”
Sắc mặt Đường Sửu nghiêm trọng, hắn còn thói quen gọi Quang Minh tọa là Thánh điện. Hắn tọa trấn Thiên lộ, chỉ huy toàn cục, tại trên chính diện chiến trường, hắn không chút nào rơi xuống hạ phong, dù cho chống lại Bạch Diệp binh đoàn cùng Thánh Huyết binh đoàn.
Nhưng theo thời gian trôi qua, hắn càng cảm thấy vất vả.
Đường Sửu chỉ là một gã võ tướng thuần túy, thủ đoạn bên ngoài chiến trường không gì đáng khen. Mắt mở trừng trừng mà nhìn đối phương, giống như lửng thững sân vắng hoàn thành bố cục, phe mình hoàn cảnh xấu càng lúc càng lớn, loại cảm giác này quả thực sự là không ổn chút nào.
Đường Thiên nghiêng đầu hỏi: “Hành động thế nào?”
——————————–Xin phiếu cho dịch giả team Bất Bại chiến thần ———————–
“Công chiếm một cái Chòm sao Hoàng đạo.” Trong mắt Đường Sửu lấp lánh tinh quang, cái này là kế hoạch hắn chuẩn bị đã lâu. Trong mắt hắn, chỉ có cũng khuếch trương mới có thể ngăn chặn thánh điện khuếch trương. Bố cục gì gì đó, hắn không quen thuộc, nhưng bàn về chiến đấu, hắn không hãi sợ bất cứ kẻ nào.
Công chiếm một cái Chòm sao Hoàng đạo, hắn cũng nắm chắc.
Nhưng hắn cũng không tự ý phát động, mà là đem kế hoạch này nói cho Đường Thiên. Công chiếm một cái chòm sao Hoàng đạo cũng không khó khăn, nhưng cái này ý nghĩa Đại Hùng tọa triệt để chuyển biến sách lược đối ngoại, chỉ có một người có tư cách làm ra quyết định này, đó chính là Đường Thiên.
“Không thích hợp.” Nói chuyện chính là Tỳ Ba, nàng lắc đầu: “Vậy chúng ta có khác gì Thánh điện? Cục diện hiện tại, Thánh điện là cái đích cho mọi người chỉ trích. Mặc cho những chòm sao Hoàng đạo kia có tệ bao nhiêu, nhưng bọn họ vẫn là minh hữu của chúng ta. Một khi chúng ta cũng làm như Thánh điện, trận tuyến đồng minh liền tan rã. So về lực hiệu triệu, chúng ta kém xa Thánh điện.”
Thần sắc Tỳ Ba bình tĩnh, bọn họ không chỉ một lần thảo luận vấn đề này.
“Chúng ta cứ như vậy sẽ bị bọn họ càng ngày càng bỏ xa.” Đường Sửu trầm giọng nói: “Độ dày năng lượng của bọn họ cao hơn nhiều so với chúng ta, tốc độ võ giả tu luyện nhanh hơn nhiều so với chúng ta, bọn họ sẽ càng ngày càng mạnh.”
“Có lẽ chúng ta có thể cân nhắc kết minh.” Tỳ Ba nói: “Sư tử vương Lôi Ngang đang làm chuyện này.”
“Danh vọng chúng ta không đủ, bọn họ không nghe chúng ta.” Đường Sửu lạnh lùng nói: “So với mất đi quyền chủ động, ta tình nguyện quyết chiến cùng Thánh điện.”
Độ dày năng lượng? Đường Thiên con mắt sáng ngời, nói tới độ dày năng lượng, Thiên lộ làm sao có thể so cùng Thánh vực?
Trong đầu chợt lóe lên một ý, Đường Thiên lẩm bẩm: “Ta đã rõ rồi. độ dày năng lượng của Quang minh tọa cao, cho nên tốc độ tu luyện của chúng ta so ra kém người khác, đúng hay không? Mặt khác, chỉ cần chúng ta có thể đề cao tốc độ tu luyện của mọi người thì sẽ không bị vứt xa đúng hay không? Đề cao tốc độ tu luyện, ta suy nghĩ, độ dày năng lượng, truyền thừa, chăm chỉ. Độ dày năng lượng chúng ta không bằng bọn họ, truyền thừa, chăm chỉ mọi người không sai biệt lắm. Vậy còn có thứ gì có thể đề cao tốc độ tu luyện? Độ dày năng lượng, ta có biện pháp rồi!”
Mọi người đều quét ánh mắt nhìn Đường Thiên, đầy vẻ mong đợi.
Đường Thiên đầy vẻ hưng phấn, hai mắt tỏa ánh sáng: “Năng lượng ốc, chúng ta có năng lượng ốc a!”
Lúc bọn họ tại Sài Lang tọa thì bởi vì độ dày năng lượng không đủ, nhờ Binh chỉ điểm, bọn họ kiến lập rất nhiều cổ đại năng lượng ốc. Sau đó, Tái Lôi lấy năng lượng ốc làm nguyên bản, tiến thêm một bước phát triển ra Luyện công phục. Đến sau lại Siêu cấp hùng trứng, đều tham khảo một ít đặc điểm của Năng lượng ốc.
Mà theo Đại Hùng tọa không ngừng lớn mạnh, độ dày năng lượng nhanh chóng đề cao đến tiêu chuẩn chòm sao Hoàng đạo, năng lượng ốc mới dần dần mất đi tác dụng.
“Chúng ta không nhiều ngôi sao thạch như vậy.” Đường Sửu lắc đầu, nguyên lý của Năng lượng ốc cũng không quá phức tạp, rút ra năng lượng từ ngôi sao thạch, gia tăng độ dày năng lượng trong không khí. Nhưng muốn độ dày năng lượng càng cao, cần ngôi sao thạch lại càng nhiều.
Nếu như muốn đạt được độ dày năng lượng như Quang Minh tọa do bốn cung hợp nhất, vậy số lượng ngôi sao thạch cần thiết là Đại Hùng tọa căn bản không cách nào gánh chịu.
Đường Thiên vẻ mặt đắc ý: “Nơi này không, nhưng Thánh vực có a.”
Mọi người không khỏi ngẩn ra.
“Độ dày năng lượng tại Thánh vực rất cao, ngôi sao thạch tinh khiết cao độ tùy ý có thể thấy, đẳng cấp rất cao, giá cả rẻ. Bên kia, chiến hạm chính là dùng đỉnh giai ngôi sao thạch thôi động. Chiến hạm lớn một chút, một ngày tối thiểu tiêu hao mấy trăm hơn một nghìn khối đỉnh giai ngôi sao thạch.”
Tê, mọi người hít vào một hơi, không cách nào tưởng tượng trường hợp như vậy. Tại Thiên lộ, ngôi sao thạch cao giai cực kỳ đắt đỏ, hơn nữa số lượng ít ỏi.
Chiến hạm một ngày phải tiêu hao hơn mấy trăm nghìn khối đỉnh giai ngôi sao thạch, mọi người căn bản không cách nào tưởng tượng.
“Nơi đó, năng lượng hải rộng lớn vô biên, tất cả đều là biển rộng hội tụ các loại thuộc tính năng lượng. Để ta xem đến lúc đó có thể hay không kiếm cái đại kẻ về đây.” Đường Thiên càng nghĩ càng là hưng phấn: “Ngoại trừ ngôi sao thạch, còn có bí bảo. Chúng ta có thể cầm một nhóm bí bảo qua đó, hấp thu năng lượng nơi đó, sau đó đưa trở về. Như vậy uy lực đẳng cấp khẳng định phải lên mấy cái bậc thang.”
Đoàn người hai mặt nhìn nhau, theo lý luận, giống như moi không ra sai lầm gì, nhưng thật sự khả thi sao?
Đường Sửu người thứ nhất có phản ứng, hắn đã đi qua Thánh vực, chỉ là hắn không nghĩ tới có thể dùng phương thức như vậy tới giải quyết vấn đề. Không cần sách lược gì, không có bố cục gì, hoàn toàn là đơn giản thô bạo, thật đúng là phù hợp phong cách thiếu niên bệnh tâm thần.
“Có thể thử một chút.” Đường Sửu trầm ngâm: “Nhưng ngươi hiện ở Quang Minh châu, thế nào kiếm ngôi sao thạch?”
“Đương nhiên là đoạt rồi!” Đường Thiên làm ra lẽ đương nhiên: ” Trong thương khố Quang Minh châu, ngôi sao thạch chồng chất như núi, tùy tiện đoạt một nhóm cũng phát rồi. Hơn nữa kế hoạch của Binh, chính là bảo ta tốt nhất có thể trực tiếp đánh vào trái tim Quang Minh châu, như vậy thì thắng rồi. Hắc hắc, một kích quyết thắng, còn phải là trông vào thần thiếu niên a!”
“Tựu dựa vào 【 quái thú 】?” Tái Lôi cuối cùng nhịn không được.
Trong Tam Hồn thành, đông đảo chủng loại cơ quan hồn giáp mạnh hơn【 quái thú 】, nàng không nghĩ đến, Đường Thiên lại sẽ chọn lựa loại cơ quan hồn giáp này. Hiện tại nghe hắn muốn thâm nhập Quang Minh châu nội địa, càng thêm lo lắng, 【 quái thú 】 có thể đảm đương trọng trách như thế sao?
“Cái này là bước đầu tiên.” Đường Thiên suy nghĩ một chút: “Tạm thời chúng ta sẽ không gặp phải địch nhân quá lợi hại. Chờ Quang Minh châu kịp phản ứng, đã là một đoạn thời gian sau. Dù sao Quang Minh châu cái gì đều có, hắc hắc, còn tiết kiệm công sức chúng ta vận chuyển.”
Đường Thiên nóng lòng muốn thử, nghĩ đến kế tiếp đánh một trận, hắn liền cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
Một mình thâm nhập địch nhân nội địa, phiên giang đảo hải, hành động vĩ đại như thế quả thực là cực hạn khiêu chiến! Chuyện có phong cách như thế, chỉ có Thần thiếu niên mới có thể đảm nhiệm được a! Các ngươi nhìn đi, tại thời điểm mấu chốt lại còn thần thiếu niên đáng giá tin cậy nhất a!
Hắn vốn là dự định đi ngang qua Quang Minh châu, trở lại Nam Minh kề vai chiến đấu cùng mọi người. Nhưng kế hoạch của Binh vừa đưa ra, hắn lập tức đem ý nghĩ này vứt ra đằng sau, Nam Minh trận chiến gì so với kế hoạch này, hoàn toàn ảm đạm không ánh sáng a. (không thể so sánh – DG).
Thần thiếu niên sao có thể đem thời gian lãng phí tại nhiệm vụ độ khó quá thấp, không đủ tạo phong cách?
Chỉ có đánh một trận chiến thắng như vậy, hóa không khả năng làm có khả năng, trận chiến có một không hai khiến thiên hạ vì đó chú mục mới là chuẩn bị xứng với thần thiếu niên a.
Vì vậy Đường Thiên nhìn khuôn mặt bài tú-lơ-khơ của Binh kia, cũng cảm thấy thuận mắt hơn nhiều,
Đường Thiên đã hạ quyết tâm, nhất định phải quậy Quang Minh châu đến trời long đất lở.
Nam nhân quyết định thắng bại!
Nam nhân quyết định vận mệnh thiên hạ!
Ôi má ơi, chỉ suy nghĩ cũng cảm thấy dễ chịu muốn chết rồi… Làm sao bây giờ, dừng không được a!
Nghĩ đến cái này, miệng Đường Thiên liền khép không được.
Tuy nhiên, trận chiến đầu tiên trọng yếu nhất! Hắn dùng hết khí lực toàn thân, nỗ lực thu hồi dáng tươi cười, nghiêm túc nói: “【 quái thú 】 nhất định phải nghĩ biện pháp giúp ta chuẩn bị nhiều một ít, càng nhiều càng tốt.”
Tái Lôi và Tỳ Ba nhìn nhau cười, sung mãn lòng tin.
“Yên tâm.” Tái Lôi ngửa nghiêm mặt, khuôn mặt diễm lệ xen lẫn một tia kiêu ngạo: “Nhất định sẽ không lầm chuyện của ngươi.”
“Ta đây về trước một chuyến rồi.” Đường Thiên quay mặt hỏi Tỳ Ba: “Đồ vật chuẩn bị tốt rồi chứ?”
Tỳ Ba hơi hơi khom người: “Đã chuẩn bị xong rồi.”
Hoang châu.
Phụ cận tinh môn thông tới Tội vực, hình dáng cơ bản một tòa thành thị từ từ hình thành. Nơi đây là Tội vực xuất khẩu, là khu vực binh gia nhất định tranh, là lô cốt đầu cầu từ Tội vực thông tới bên ngoài. Lúc đầu Đỗ Tâm Vũ bọn họ cho rằng có thể xông qua Tội môn đã không tệ rồi, từ đầu không nghĩ đến, bọn họ có thể chiếm lĩnh Tội môn.
Khi Tội môn được chiếm lĩnh, bọn họ bỗng nhiên phát hiện mình làm công tác chuẩn bị không đầy đủ.
Địa phương này cần thiết phải cố thủ!
Chỉ cần cố thủ nơi đây, Tội vực liền nắm giữ chủ động.
Tuy rằng chuẩn bị vội vàng, nhưng năng lực của Đỗ gia tại Tội vực không gì sánh bằng, toàn bộ Tội vực hoàn toàn được phát động đứng lên. Vô số vật tư, tài liệu, như thủy triều, ngày đêm kiêm trình, cuồn cuộn không ngừng đưa đến nơi đây.
Cho nên khi Đường Thiên trờ lại, ngạc nhiên phát hiện nơi đây nhiều ra một tòa cứ điểm đã hoàn thành non nửa.
Tốc độ cùng hiệu suất này khiến Đường Thiên giật nảy mình, âm thầm líu lưỡi. Nhìn thấy những người Tội vực nhiệt tình mười phần kia, trong lòng Đường Thiên cũng không khỏi sung mãn cảm khái. Lúc trước hắn cảm thấy người Tội vực thiếu nhiệt huyết, cho rằng đại đa số người đối với trở về Thánh vực cũng không khát vọng, hiện tại mới phát hiện mình nghĩ sai rồi. Hắn rất khó đem những người Tội vực nhiệt tình tràn đầy này liên hệ với những người Tội vực nao núng nhát gan lúc trước kia.
Được rồi, coi như là làm một chuyện tốt.
Đường Thiên đắc ý dào dạt mà tự biểu dương mình.
Dọc đường dân chúng Tội vực nhìn thấy Đường Thiên, đều vội không ngừng hành lễ. Đỗ gia gia nhập vào dưới trướng Đường Thiên đã không phải bí mật gì. Ở trong mắt đại bộ phận người, Tội vực lấy Đỗ gia như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, Đỗ gia gia nhập vào dưới trướng Đường Thiên, đó chính là Tội vực gia nhập vào dưới trướng Đường Thiên.
Lần này có thể trở về Thánh vực, như là toàn bộ dựa vào Đường Thiên, mọi người đối với gia nhập vào dưới trướng Đường Thiên đại nhân cũng không bài xích gì.
Tội vực bị áp chế quá lâu, rời xa Thánh vực quá lâu, tuy rằng trở về Thánh vực, nhưng Thánh vực đối với bọn họ mà nói, như là là một cái địa phương hoàn toàn xa lạ, khó tránh khỏi có chút không tự tin.
Đỗ Tâm Vũ nhìn thấy Đường Thiên, nhẹ nhàng lại đây, khom mình hành lễ: “Đại nhân, ngài trở về rồi?”
“Đúng vậy, các ngươi động tác rất nhanh a.” Đường Thiên ho nhẹ một tiếng.
“Thời gian cấp bách.” Đỗ Tâm Vũ nghiêm mặt nói: “Đại nhân, cái thành này còn chưa đặt tên, còn thỉnh đại nhân đặt cái tên.”
Ôi, đây chính là cơ hội tốt để thể hiện, tiểu nha đầu thực sự là biết điều!
Đường Thiên hồn nhiên không cảm giác đến mình cũng chẳng lớn hơn Đỗ Tâm Vũ bao nhiêu, suy nghĩ phải đặt cái tên vang dội, nhưng nghẹn nửa ngày, đẩy ra một câu: “Cái này là Hoang châu, vậy thì gọi là Hoang thành là được rồi.”
Đỗ Tâm Vũ gật đầu: “Được.”
Liếc mắt nhìn tiểu nha đầu nửa ngày, Đường Thiên một trận ngực khó chịu. Uy uy uy, ngươi liền một cái chữ “Được” là xong rồi? Tiếng vỗ tay đâu chứ? Tán dương ở đâu chứ? Sùng bái ở đâu a?
Đỗ Tâm Vũ chú ý tới ánh mắt Đường Thiên, quay mặt: “Đại nhân có nghi vấn gì?”
Quá không biết điều rồi!
Đường Thiên ho nhẹ một tiếng: “Đỗ Khắc bọn họ đâu?”
“Bọn họ đang tại nghiên cứu như thế nào vận dụng năng lượng.” Đỗ Tâm Vũ chỉ vào bầu trời phía xa.
Đường Thiên lúc này mới chú ý tới, bên ngoài thành hơn mười dặm, một đám điểm đen đang phập phềnh trong không trung. Chỉ thấy xung quanh bọn họ bỗng nhiên sấm rung chớp giật, bỗng nhiên hỏa quang nổ tung, bỗng nhiên cuồng phong gào thét.
Bỗng nhiên, Đường Thiên nhẹ “ồ” một cái.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.