[TRUYỆN FULL] Chiến thần bất bại: Chương 823: Đại kế hoạch cải tạo Hoang châu

Chiến Thần Bất Bại

Lòng tin của Đỗ Khắc không phải là không có cơ sở.
Ngoại trừ hắn, binh đoàn Tội vực bao gồm gần như hơn nửa tinh anh của Tội vực, Chiến Lực bảng trước mười liền có hơn một nửa, mỗi một vị đều là thiên tài trải qua vô số khảo nghiệm tàn khốc. Khi nhiều tinh anh như vậy tụ tập cùng một chỗ, đồng tâm hiệp lực thì hắn rất mong đợi hiệu quả sẽ sinh ra.
Sự thực đã chứng minh phán đoán của hắn, bọn họ rất nhanh liền có đột phá.
Điều đầu tiên bọn họ cần phải khắc phục là năng lượng quấy rầy việc cảm ứng pháp tắc. Về điểm này, suy đoán của Đỗ Khắc xảy ra sai lệch. Năng lượng quấy nhiễu tới việc cảm ứng pháp tắc là không chỗ nào không có, cảnh giới càng cao bị ảnh hưởng càng lớn. Nhưng Đỗ Khắc lý giải (thấu hiểu-giải thích) đối với pháp tắc vượt xa người khác, khi hắn phát hiện hiện tượng đặc biệt này, hơi chút suy tư liền hiểu rõ then chốt trong đó.
—————–Xin các lão vote cho dịch giả truyện Bất Bại Chiên Thần a, link cuối bài ——
Võ giả Tội vực cảnh giới thấp dùng lực lượng huyết nhục kích phát pháp tắc tuyến, pháp tắc tuyến trực tiếp liên thông với huyết nhục do đó nhận ảnh hưởng nhỏ nhất. Mà người Tội vực đã lĩnh ngộ Pháp tắc diện, lực lượng xuất phát từ Pháp tắc diện phóng ra, Pháp tắc diện cũng không liên thông với huyết nhục, đối với loại cảm ứng này năng lượng sinh ra cảm ứng mãnh liệt. Pháp tắc lĩnh vực võ giả cũng cũng như thế.
Đỗ Khắc bọn họ nhanh chóng nghĩ ra biện pháp, thay đổi hình thức triệu hoán, trước dùng lực lượng huyết nhục kích phát pháp tắc tuyến rồi lại dùng pháp tắc tuyến diễn biến ra Pháp tắc diện, pháp tắc lĩnh vực.
Mà những tinh anh tài hoa hơn người này bắt đầu suy nghĩ làm cách nào dùng pháp tắc đi chi phối năng lượng. Cái này là một cái công trình to lớn, pháp tắc chủng loại phong phú, thuộc tính năng lượng cũng nhiều như ngôi sao. Nếu như nói, pháp tắc là một cái chìa khóa, bọn họ cần phải tìm đến ổ khóa tương ứng với nó.
Hoang châu thưa thớt năng lượng, nên sự quấy rầy không quá mãnh liệt, thật to rút ngắn thời gian bọn họ tìm tòi.
Để không ảnh hưởng đến việc xây dựng cứ điểm, bọn họ rời xa tinh môn. Sơ bộ có thể dùng pháp tắc chi lực, bọn họ đã có thể lơ lửng không trung, nhưng muốn tự nhiên phi hành giống như trước đây thì còn con đường rất dài phải đi.
Phập phềnh tại giữa không trung, bọn họ hoặc nhập định, hoặc đứng yên, hoặc hoa chân múa tay vui sướng, hoặc nói lẩm bẩm, mỗi người không giống nhau.
“Ta tìm được rồi!”
Một tiếng hô to tràn đầy kinh hỉ, lập tức khiến cho mọi người rối loạn.
Chỉ thấy đầu ngón tay hắn sáng lên một cái điểm sáng lớn cỡ hạt đậu tương, phóng ra quang mang màu cam nhu hòa. Ngón tay hắn nhẹ nhàng vung lên, vô số điểm sáng màu cam dồn dập vẩy ra, trông rất đẹp mắt. Điểm sáng như mưa, bốc lên biến ảo, thấy được khiến người hoa cả mắt.
Người xung quanh không khỏi ước ao mà nhìn hắn, hắn tu luyện quang pháp tắc, nơi đây nồng nặc nhất chính là quang năng lượng, người đầu tiên lĩnh ngộ cũng không kỳ quái.
Đoàn người sĩ khí rất là phấn chấn, có một người thành công chứng minh con đường bọn họ đi là chính xác.
Đường Thiên nhìn điểm sáng xa xa tỏa ra năng lượng dao động, không khỏi vuốt cằm. Dao động không kém a, hắn hơi trầm ngâm, liền hiểu được. Dùng pháp tắc chi phối năng lượng, làm ít được nhiều, hơn nữa những người này ngâm lâu cực sâu trong pháp tắc, một khi tìm đến bí quyết, sức chiến đấu sẽ nhanh chóng bay lên.
Đường Thiên bỗng nhiên cảm thấy Hoang thành có khả năng cố thủ.
Lúc trước hắn kỳ thực rất không xem trọng Hoang thành, Hoang thành năng lượng tuy rằng thưa thớt, nhưng rốt cuộc không phải Tội vực. Quang Minh châu võ giả bị suy yếu không ít, nhưng võ giả Tội vực bị suy yếu càng nhiều. Ngược lại, cố thủ Tội môn dễ dàng hơn nhiều. Chỉ cần phá hủy Quang minh cứ điểm, Tội môn cùng Tội vực sẽ không khác biệt gì với địa phương khác, Quang Minh võ giả tiến nhập chính là muốn chết.
Càng trọng yếu là dựa theo kế hoạch của Binh, hắn cần tận lực từ bên trong phá hư Quang Minh châu, cần phải chính là tính cơ động, không khả năng cứ điểm cố thủ.
Nhưng nhìn thấy binh đoàn Tội vực đột phá, Đường Thiên bắt đầu cân nhắc tới khả năng này.
Nếu như phía sau có một cái cứ điểm như thế, đó chính là gánh nặng tại lưng chân chính a, Quang Minh châu tuyệt đối không thể chịu đựng được, nhất định sẽ nghĩ hết biện pháp phá hủy nó.
Vậy cũng ý nghĩa, Hoang thành có thể hấp dẫn lượng lớn binh đoàn. Thành hoang hấp dẫn lượng lớn binh đoàn, vậy trong bụng Quang Minh châu chẳng phải là càng thêm trống rỗng?
Đường Thiên vuốt cằm, hai mắt tỏa ra tặc quang.
Mưu kế quá cao thâm hắn không nghĩ ra được, nhưng hợp kế như thế, hắn lại là cảm thấy cũng không sai. Thế nào mới có thể giúp Hoang thành, trở nên phòng thủ kiên cố?
Đường Thiên vuốt cằm mắt phóng tặc quang vắt hết óc, ca ca ca, hắn giống như nghe đến trong óc mình vô số bánh răng mọc đầy rỉ sắt đang phát ra thanh âm khiến người kiêng răng, rỉ sắt tuôn rơi như tuyết. Nhưng, trải qua thời gian dài nỗ lực, trời không phụ lòng người, hắn nghĩ đến một cái biện pháp tuyệt diệu —— đem vấn đề giao cho người thông minh!
Hắn quay mặt hỏi Đỗ Tâm Vũ: “Ngươi cảm thấy thế nào mới có thể thủ được Hoang thành?”
Đỗ Tâm Vũ hiển nhiên đã sớm suy nghĩ qua vấn đề này, giọng nàng bình tĩnh: “Cố thủ Hoang thành kỳ thực không khó, chúng ta chỉ cần có thời gian nhất định, đợi huynh trưởng bọn họ tìm được biện pháp chi phối năng lượng, Hoang thành liền rất khó bị công phá. Có lợi thế thủ thành, hậu phương có thể được đến Tội vực cuồn cuộn không ngừng giúp đỡ, chúng ta có thể kê cao gối mà ngủ a.”
Có đạo lý…
“Chúng ta thiếu nhất là thời gian.” Đường Thiên thành thành thật thật nói: “Một tuần sau, chúng ta sẽ phải xuất phát. Thiên lộ cùng Nam Minh hiện tại đối mặt áp lực rất lớn.”
Đỗ Tâm Vũ không kinh ngạc, thân là một vị tướng lĩnh xuất sắc, nàng hiểu rõ là, sự được – mất một thành một trì cũng không trọng yếu, thắng bại toàn cục mới là then chốt chân chính. Một khi bọn họ xuất phát, rời Hoang châu, vậy nhất định sẽ kinh động Quang Minh châu, Hoang thành cũng sẽ theo đó tiến nhập tầm mắt Quang Minh châu.
“Chúng ta có thể buông tha Hoang thành, chuyên tâm phòng thủ Tội môn.” Đỗ Tâm Vũ lãnh tĩnh nói.
“Nhưng ta hi vọng Hoang thành có thể hấp dẫn lực chú ý của địch nhân, tốt nhất hấp dẫn nhiều binh đoàn một chút.” Đường Thiên thành thành thật thật nói.
Đỗ Tâm Vũ đại khái hiểu rõ ý tứ Đường Thiên, nàng nghĩ một cái, lắc đầu nói: “Rất khó thực hiện. Nếu không hoàn thành đột phá, chúng ta thiếu năng lực đối kháng Quang Minh châu. Hoang thành là cứ điểm loại hình Tội vực, tuy rằng cũng có thể phát huy tác dụng nhất định, nhưng tác dụng bị suy yếu thật lớn. Nơi đây không phải Tội vực.”
Trong đầu Đường Thiên như lóe lên một ý nghĩ, hắn gấp giọng nói: “Ngươi hãy lặp lại lời vừa mới nói lần nữa đi!”
“Câu nào?” Đỗ Tâm Vũ sững sốt, nhưng nàng lập tức đem lời nói vừa rồi lặp lại một lần.
Khi Đỗ Tâm Vũ nói đến “Nơi đây không phải Tội vực” thì Đường Thiên đột nhiên vỗ tay, trên mặt lộ ra vẻ mừng như điên khó mà ngăn chặn: “Không sai, nơi đây không phải Tội vực!”
Đỗ Tâm Vũ vẻ mặt nghi hoặc, nàng không rõ những lời này có vấn đề gì, nơi đây vốn có tựu không phải Tội vực a.
“Nơi đây không phải Tội vực, chúng ta có thể biến nó thành Tội vực a!”
Lời Đường Thiên nói làm người kinh ngạc chết sững.
Đỗ Tâm Vũ ngẩn ngơ, nàng cho rằng mình nghe lầm rồi, hỏi lại: “Biến Hoang châu thành Tội vực?”
“Không sai!” Đường Thiên cảm thấy vạn phần đắc ý với cái chủ ý tuyệt diệu này của mình.
Ha ha, chỉ có thần thiếu niên mới có thể đủ nghĩ ra chủ ý thiên tài như thế!
“Điều đó không khả năng.” Đỗ Tâm Vũ lắc đầu, khôi phục lãnh tĩnh.
Đường Thiên đắc ý dào dạt: “Ngươi đến lúc đó sẽ biết.”
Dứt lời, hắn xoay người hướng doanh địa Linh bộ đi đến. Đỗ Tâm Vũ không chút do dự đuổi theo, nhìn thấy bộ dáng Đường Thiên lời thề son sắt như thế, trong lòng nàng sung mãn hiếu kỳ. Biến Hoang châu thành Tội vực, chuyện hoang đường như thế thế nào có thể phát sinh?
Trên Hoang châu rộng lớn, một đoàn người lướt đi.
“Phía trước có một cái sơn cốc, hẳn là phù hợp yêu cầu.”
Văn Khang chỉ vào phía trước, sơn cốc như ẩn như hiện.
“Đi chỗ đó!” Lương Thu không lời vô dụng, trực tiếp dẫn dắt đội viên hướng sơn cốc phóng đi.
Sơn cốc không một bóng người, không một ngọn cỏ, nơi đây không biết bao nhiêu năm không xuất hiện qua tung tích con người.
Lương Thu nhanh chóng tuyển tốt vị trí, sau đó lấy ra một kiện bí bảo. Cái này là một kiện bạch ngân bí bảo chòm Song Ngư, hai con cá bạc trông rất sống động đầu đuôi liên thông, giống như đang bơi.
Bí bảo đột nhiên sáng lên chói mắt quang mang, năng lượng xung quanh điên cuồng mà vọt tới bí bảo trong tay hắn. Trong nháy mắt, một cái năng lượng vòng xoáy thật lớn hình thành, trong sơn cốc cát bay đá chạy, đội viên khác không thể không bay ra sơn cốc.
Văn khang nhìn cái vòng xoáy năng lượng giống như gió bão kia, một trận thất thần.
Bọn chúng rốt cuộc là lai lịch gì?
Hắn bị gọi tới Linh bộ, muốn hắn làm hướng đạo (chỉ đường – Dg). Dù sao đã đầu hàng rồi, hắn cũng không tâm tư chống lại gì, làm hướng đạo thì làm hướng đạo đi. Thế nhưng khi hắn bước vào doanh địa Linh bộ, hắn tựu giống như bị làm định thân pháp, ngây ra như phỗng.
Hồn vật, hồn vật giá trị liên thành thả ra quang mang mê người mỹ diệu dao động.
Nhưng, khi những hồn vật giá trị liên thành này lấy đống làm đơn vị xuất hiện, giống như từng ngọn núi nhỏ thì nó mang đến lực xung kích không gì sánh bằng.
Ở trong nháy mắt kia, Văn Khang giống như nhìn thấy Quang minh tệ kim quang rực rỡ phủ kín Hoang châu.
Hắn cứ như vậy đại não trống rỗng mà đứng nhìn, nhìn bí bảo chồng chất như núi, từng kiện được phân cho Linh bộ đội viên. Mỗi người một kiện, đầu óc Văn Khang đã hoàn toàn mất đi năng lực suy nghĩ.
Không riêng gì hắn, các đội hữu ngày trước cùng theo hắn tới, cũng là không khác biệt.
Đầy đủ nửa giờ, đám người Văn Khang đều rơi vào một loại mờ mịt cùng an tĩnh quỷ dị. Khi bọn họ dần dần phục hồi lại tinh thần, hồn vật chồng chất như núi đã biến mất tăm mất tích, không ngọn nguồn, bọn họ cảm thấy toàn tâm đau xót.
Ngay cả bản thân bọn họ đều không rõ, rõ ràng không phải của mình a, Thế nhưng vì sao lại còn đau lòng như thế…
Đau lòng chỉ giằng co một giây, bọn họ liền bị kế hoạch mà Đường Thiên tuyên bố làm khiếp sợ rồi.
“Nhiệm vụ của mọi người chỉ có một cái, đó chính là dùng bí bảo trên tay các ngươi hút sạch năng lượng tại Hoang châu! Một giọt đều không để lại! Đương nhiên, chỉ dựa vào bí bảo trên tay các ngươi khẳng định là không đủ. Tuy nhiên không quan hệ, ta sẽ chuẩn bị cho mọi người càng nhiều bí bảo! Một tuần lễ, chúng ta chỉ có thời gian một tuần lễ! Mỗi người phụ trách một khu vực, không thể có góc chết (điểm nào bỏ xót – DG). Xuất phát!”
《Kế hoạch đại cải tạo Hoang châu》, hù đám người Văn Khang trực tiếp sợ tè ra quần.
Cái này… Cái này quả thực quá khùng cuồng rồi!
Hấp thu sách sẽ tất cả năng lượng của một châu, trời ạ, người điên dạng gì mới có thể có ý nghĩ điên cuồng như thế, hơn nữa còn sẽ đi thực thi nó?
Ngay cả Đỗ Tâm Vũ luôn luôn bình tĩnh, tại một khắc kia, cũng ngây ra như phỗng.
Linh bộ giống như hạt đậu bung ra, mang theo bí bảo, hướng mỗi cái ngóc ngách Hoang châu chạy đi. Từng cái năng lượng vòng xoáy cuồn cuộn không ngừng mà xuất hiện tại Hoang châu rộng lớn,.
Hoang châu thưa thớt năng lượng, cái này vẻn vẹn chỉ là so với Thánh vực, độ dày năng lượng của nó so với chòm sao bình thường tại Thiên lộ lại còn cao hơn nhiều. Nhưng tại bí bảo điên cuồng hấp thu, vẻn vẹn ngày đầu tiên, độ dày năng lượng tại Hoang châu trực tiếp giảm xuống 20%.
Quá khùng cuồng rồi!
Nhưng để cho bọn họ cảm thấy càng điên cuồng chính là nhóm bí bảo thứ hai tống tới.
Nhóm thứ ba, nhóm thứ tư…
Độ dày năng lượng tại Hoang châu lấy mắt thường có thể thấy tốc độ băng băng rớt xuống.
Mọi người sợ đến như con chim cút bị bóp cổ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.