[TRUYỆN FULL] Chiến thần bất bại: Chương 835: Giết bọn chúng

Chiến Thần Bất Bại

“Có vấn đề gì sao?”
Tiểu đội trưởng chú ý tới biểu tình của hai người Mai Lỵ Toa(Melissa) và Chiêm Sâm có chút kỳ quái, không khỏi hỏi.
Mai Lỵ Toa(Melissa) nhanh chóng trấn định lại, lộ ra vẻ mặt bi thương: “Kiều Nạp Sâm thúc thúc lại tao ngộ bất hạnh như thế, ta rất đau khổ. Chuyến này đang định đi tới bái phỏng Kiều Nạp Sâm thúc thúc, thật không ngờ…”
Tiểu đội trưởng lúc này mới bừng tỉnh, suy nghĩ cũng phải, Mai Tư Phỉ Nhĩ Đức(Masefield) thương hội và Tây Bộ thương hội sao có thể không nghiệp vụ qua lại? Mai Lỵ Toa(Melissa) tiểu thư quen biết Kiều Nạp Sâm trưởng lão là vô cùng bình thường.
Tiểu đội trưởng đang định dẫn dắt tiểu đội xoay người bỏ đi, bỗng nhiên ánh mắt hắn đảo qua hộ vệ xung quanh thương đội.
Một bọn chúng xem ra thập phần chật vật, không giống như là hộ vệ thương đội.
Tiểu đội trưởng đột nhiên hỏi: “Những người này là?”
Mai Lỵ Toa(Melissa) phản ứng cực nhanh: “Dong binh đoàn chúng ta mướn. Chúng ta mang theo hộ vệ không đủ, nghe nói không yên ổn, chỉ có tạm thời mướn người.”
Nghi ngờ của tiểu đội trưởng biến mất.
Thảm án tại A Sắt thành dẫn đến thương hội ở rất nhiều địa phương thoát đi. Sự tình xảy ra đột nhiên, những thương hội này bình thường nhân thủ không đủ, cân nhắc từ vấn đề an toàn, chỉ có thể thuê mướn một ít dong binh đoàn. Xem ra Mai Tư Phỉ Nhĩ Đức(Masefield) thương hội phản ứng tương đối chậm, chỉ có thể tìm đến một ít dong binh phổ thông cho đủ số.
Ngoại trừ những đại hình dong binh đoàn trứ danh kia, dong binh đoàn bình thường đa số thập phần tồi tàn. Vì sinh kế, bọn họ bình thường khi cần phải kiêm công tác khác, như tại Tây Bộ các dong binh đa số đều kiêm chức lấy quặng.
Hơn nữa nhóm hung đồ kia vừa mới cướp sạch thương khố của Tây Bộ thương hội, trang bị trên người chỉ sợ so với chính quy binh đoàn còn hoàn mỹ hơn, sẽ không xơ xác như thế.
“Xin yên tâm, chúng ta sẽ nhanh chóng giải quyết nhóm hung đồ này.”
Tiểu đội trưởng ưỡn ngực, vẻ mỹ lệ của Mai Lỵ Toa(Melissa) ở trước mặt gợi lên ý nghĩ muốn che chở trong lòng hắn, hắn giống như một con trâu đực kiêu ngạo, bang bang phanh phanh vỗ lồng ngực.
Mai Lỵ Toa(Melissa) đáp lễ phép: “Cảm tạ ngài dũng mãnh!”
Tiểu đội trưởng có chút lưu luyến mà về đội, hắn cũng không nói lời vô dụng. Mai Tư Phỉ Nhĩ Đức(Masefield) thương hội tuy rằng không cường thế như Tây Bộ thương hội, nhưng không phải một tiểu quan quân như hắn có thể trèo cao.
Đường Thiên nhìn lướt binh đoàn của đối phương, không chút dừng lại nào mà quay đi chỗ khác đi.
Tại nghe đến đối phương nói cái gì mà nam tử cầm trong tay Yêu đao, hắn liền bất động thanh sắc đem Cát Trạch thả ở trong đoàn người. Tư Mã Tiếu không triệu hoán ra Câu Ngọc, tâm cao khí ngạo tóc hạt dẻ thiếu niên cũng không muốn cái gì cũng dựa vào Câu Ngọc, những ngày này huấn luyện hắn cũng không lùi bước.
“A Sắt thành thật là các ngươi làm?”
Mai Lỵ Toa(Melissa) thần tình có chút tái nhợt, nàng cảm thấy mình thực sự là ngu cực kỳ, ngay cả chuyện đơn giản như vậy cũng không nghĩ đến. Chỉ có thổ phỉ cường hãn như thế mới có khả năng giết chết hộ vệ đoàn do Áo Đăng chỉ huy a!
“Không sai.” Đường Thiên thần sắc như thường, hắn nói tiếp: “Ngươi đi nói cho bọn họ, hạ trại nghỉ ngơi.”
—Cầu phiếu cho team Chiến thần, link cuối bài—
Hạ trại nghỉ ngơi?
Mai Lỵ Toa(Melissa) đầy vẻ ngạc nhiên, gã này thế nào đột nhiên muốn hạ trại nghỉ ngơi? Đường Thiên không giải thích, trực tiếp lôi kéo Cát Trạch, Phù Chính Chi cùng Tư Mã Tiếu đi đến một bên.
Mai Lỵ Toa(Melissa) không dám vi phạm mệnh lệnh của hắn, đành phải điều khiển chiến hạm vận tải đi đến, sắp đi đến chiến hạm vận tải thì một cái ý nghĩ lớn mật đột nhiên nảy lên trong đầu nàng, nàng bị cái suy đoán này của mình hù dọa rồi.
Hơi lạnh thấu xương tràn ngập toàn thân, nàng đứng sững tại chỗ.
Bọn họ sẽ không là… định hạ thủ với Cức luân binh đoàn đi…
Đường Thiên đối diện trước ba người thấp giọng nói: “Ta thay đổi chủ ý rồi, đêm tối chúng ta hành động, giết chết bọn họ. Linh bộ hiện tại không chiến hạm, nếu như bị bọn họ đụng phải, vậy thì phiền phức lớn rồi. Chúng ta cần phải giết chết chi binh đoàn này. Tư Mã Tiếu, ngươi lưu thủ đội tàu.”
Cát Trạch và Phù Chính Chi giống như được tiêm thuốc kích thích, vội vàng nói: “Giết chết bọn họ!”
Bọn họ vừa mới rời Tội vực, còn chưa từng giao thủ với Thánh vực binh đoàn, đối với Thánh vực tràn ngập lòng hiếu kỳ. Thêm nữa gần nhất trong khoảng thời gian này, bọn họ huấn luyện có điều đột phá, cho nên càng móng lòng muốn động.
Tư Mã Tiếu nhìn qua Đường Thiên, nói: “Ta không có ý kiến.”
Hắn nhìn Đường Thiên đầy vẻ túc sát và hàn quang vô ý hiện lên trong ánh mắt, cùng cái thiếu niên không chính hình (không nghiêm túc) bình thường kia như hai người.
Chỉ có thời điểm này, ngươi mới sẽ biểu hiện ra sự cao cả của Đại Hùng tọa chi vương đi.
Tư Mã Tiếu nhưng không quên, Đường Thiên làm sao bước lên vương tọa, một trận lại một trận chiến đấu, một trận lại một trận thắng lợi. Nhưng khiến Tư Mã Tiếu cảm thấy ngạc nhiên, mình lại như là có mấy phần mất mát, giống như… có chút tiếc nuối khi không được tham gia chiến đấu.
Thật là lợi hại!
Tư Mã Tiếu luôn luôn tự nhận là năng lực tự khống chế của mình xuất chúng, nhưng không nghĩ đến, vẫn không tự giác nhận Đường Thiên ảnh hưởng. Nhưng chẳng mấy chốc con mắt hắn khôi phục bình tĩnh, Thần Trang binh đoàn tự thành hệ thống, mình đi trái lại sẽ ảnh hưởng bọn họ phát huy, bố trí của Đường Thiên không vấn đề.
Chỉ là…
Thật không hỗ là Đại Hùng tọa chi vương a!
Tư Mã Tiếu trong lòng đầy cảm thán.
“Nói mọi người tiết kiệm thời gian nghỉ ngơi, bầu trời tối sẽ động thủ.”
Đường Thiên ra lệnh, Thần Trang binh đoàn mấy ngày qua lần đầu tiên được nghỉ ngơi.
Mọi người ngã trái ngã phải nằm thành tơi tả, trong khoảnh khắc, tiếng ngáy liên tục không ngừng.
Trên chiến hạm vận tải, Mai Lỵ Toa(Melissa) trợn mắt há mồm nhìn tràng diện trước mắt, nàng tự giễu: “Đại khái là ta suy nghĩ nhiều, bọn họ chỉ là quá mệt mỏi.”
Lão giả sắc mặt lại là dị thường nghiêm trọng: “Không, bọn họ là thật sẽ động thủ với Cức Luân binh đoàn.”
“A!” Mai Lỵ Toa(Melissa) thất kinh: “Nhưng, bọn họ cái dạng này…”
“Bọn họ là vì khôi phục thể lực.” Lão giả trầm giọng nói, khuôn mặt phủ đầy nếp nhăn càng nghiêm trọng, nhưng ở sâu trong con mắt thâm thúy lại phảng phất có một điểm quang mang đang phóng ra: “Mai Lỵ Toa(Melissa), về sau mặc cho như thế nào, cũng không nên là địch với bọn họ.”
“Ta sao lại là địch với bọn họ?” Mai Lỵ Toa(Melissa) bị lời gia gia nói giật nảy mình. Nàng là thật thật không ngờ là địch với chi thổ phỉ kỳ quái này, những ngày này đã liên tục nhìn thấy khiến nàng hiểu rõ nhóm thổ phỉ này là đáng sợ bao nhiêu. Nhưng ý tứ trong lời gia gia nói cũng khiến nàng cảm thấy rất khiếp sợ, do dự chốc lát, nàng nhịn không được hỏi: “Nhưng, bọn họ đắc tội Tây Bộ thương hội…”
“Tây Bộ thương hội?” Lão giả chậm rãi lắc đầu: “Bọn họ chỉ sẽ trở thành một bộ phận của đoạn truyền kỳ này.”
Mai Lỵ Toa(Melissa) nghẹn họng nhìn trân trối (trố mắt nhìn không biết nói gì – DG), ngay cả Chiêm Sâm thủy chung bình tĩnh ở một bên cũng lộ ra vẻ không thể tin được. Tây bộ thương hội cường đại cỡ nào, vô số cường giả phục dưới chân nó, nó giống như một con quái thú có vô số dây leo, vững vàng chiếm cứ Tây Bộ của Quang Minh châu.
Ngay cả Mai Tư Phỉ Nhĩ Đức(Masefield) thương hội, đều cần phải ngưỡng vọng.
Cảnh đêm phủ xuống.
Mai Lỵ Toa(Melissa) không ngủ, trong đầu nàng toàn là những lời nói không hiểu ra sao mà gia gia đã nói lúc ban ngày kia. Nếu như lời này là người khác nói, nàng nhất định sẽ cười nhạt, nhưng theo trong miệng gia gia vốn xưa nay cơ trí nói ra, nàng sao có thể bỏ qua được.
“Chiêm Sâm, ngươi cảm thấy sao chứ?”
Chiêm Sâm kỳ thực cũng nhận cực lớn xung kích, nhưng ý nghĩ của hắn thì đơn giản hơn nhiều: “Tiểu thư hà tất nghĩ quá nhiều, mỏi mắt chờ là được. Nếu như có thể chứng kiến một đoạn truyền kỳ, cũng là một loại vinh hạnh.”
Mai Lỵ Toa(Melissa) như ở trong mộng chợt tỉnh, đúng vậy, mình tự vào ngõ cụt làm gì. Nhóm thổ phỉ này và nàng cũng không quan hệ gì, mình chỉ cần thờ ơ lạnh nhạt là được rồi.
Bỗng nhiên, nàng và Chiêm Sâm bị động tĩnh cách đó không xa hấp dẫn.
Các thổ phỉ đang ngủ say dồn dập đứng lên. Bọn họ động tác lưu loát mà bắt đầu chuẩn bị. Tuy rằng Mai Lỵ Toa(Melissa) và Chiêm Sâm xem không hiểu bọn họ làm những công tác chuẩn bị kia rốt cuộc là cái gì, nhưng lại có thể nhìn ra được, nhóm người này có huấn luyện.
Cát Trạch tại chà lau Yêu đao trong tay, Phù Chính Chi điều chỉnh vị trí Lục Thủ kiếm của mình…
Động tác của mỗi người rất thuần thục, không một ai lộ ra biểu tình mờ mịt không cách nào đối phó, bọn họ đâu vào đấy.
Toàn bộ quá trình, không ai nói chuyện, sát khí khó mà hình dung tràn ngập ra trong bóng đêm.
“Chuẩn bị cho xong rồi chứ?”
Trên mặt Đường Thiên cũng không nét vui cười trước kia, rất nghiêm túc.
Không nói chuyện, nhưng ai nấy đều dừng động tác, con mắt bọn họ sáng ngời trong đêm đen, giống như ngôi sao. Nhưng sát ý lượn lờ lại để cho bọn họ giống như dã thú vận sức chờ phát động.
Cảnh đêm như nước, một đám dã thú ẩn phục xuống đất, lộ ra hung quang.
Một thân thân ảnh phóng lên cao, là Đường Thiên.
Phanh, một âm thanh bùng nổ nặng nề đến cực điểm, hai trăm người phát lực, đồng thời đạp mạnh mặt đất.
Hô, đám người biến mất tăm mất tích.
Trên bầu trời, hai trăm cái bóng đen nhanh chóng bay lên, như quần ưng màu đen bay lên không.
Không khẩu lệnh, không chỉ huy, chỉ có tiếng xé gió phần phật, hai trăm người chỉnh tề như một, tốc độ nhanh vô cùng, trong không trung vẽ ra hai trăm vệt tàn ảnh.
Bỗng dưng, bọn họ lại lần nữa đột nhiên biến mất.
Sau một khắc, bọn họ trống rỗng đứng ở xung quanh Đường Thiên.
Biến hóa đột nhiên giựa cực nhanh và cực tĩnh tạo thành xung kích thị giác mãnh liệt, khiến người không kiểm soát được nín thở.
Một điểm quang mang bỗng nhiên ở trong đám người phóng ra, giống như thái dương đâm phá hắc ám hiện lên mặt đất.
Mai Lỵ Toa(Melissa) Chiêm Sâm không khỏi hoảng sợ thất sắc, bọn họ nhíu mày nhìn chằm chằm nắm đấm của Đường Thiên.
Nắm đấm của Đường Thiên chói mắt giống như thái dương, khí tức giống như chiến thần lại lần nữa quân lâm đại địa.
Đó là…
Mai Lỵ Toa(Melissa) Chiêm Sâm bọn họ không kiểm soát được hiện lên một quyền kinh thế hãi tục lần trước kia, cảnh tượng kinh khủng như thái dương rơi xuống đại địa, giống như tận thế. Hộ vệ thực lực hơi yếu, lúc này ai nấy mặt không còn chút máu, người run rẩy.
Quang mang chói mắt như kiếm chợt lóe rồi biến mất ở trong đêm đen.
Ánh sáng của nắm đấm dần nhạt đi, giống như bàn ủi nung đỏ, nhưng một màn khiến người không thể nói được gì phát sinh rồi. Nó giống như vật còn sống, lại giống như nước thép đốt đỏ, lan tràn dọc theo thân thể Đường Thiên, từng sợi đường nét sáng tối đan xen trải rộng toàn thân.
Mai Lỵ Toa(Melissa) cố gắng che miệng, e sợ cho mình phát ra nửa điểm thanh âm, toàn thân run rẩy cầm cập.
Khi quang mang như dịch thể theo sau đầu Đường Thiên lan tràn đến đỉnh đầu, từ đỉnh đầu chảy xuôi xuống, lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được che phủ mặt Đường Thiên.
Trong nháy mắt, bọn họ giống như nhìn thấy một đôi mắt hờ hững như thần linh, uy áp mãnh liệt cực độ bao phủ đại địa.
Thùm thụp.
Một gã binh sĩ toàn thân phát run đầu gối mềm nhũn, quỳ xuống. Âm thanh thùm thụp không dứt bên tai, bọn họ đại não trống rỗng, nằm phục ở trên mặt đất, run rẩy cầm cập. Mai Lỵ Toa(Melissa) kiên trì đến bây giờ, cũng đạt được cực hạn, đặt mông ngồi ở trên boong tàu.
Chỉ có Chiêm Sâm mấy tên hộ vệ thực lực mạnh mẽ, còn đang đau khổ chống đỡ.
Cảnh đêm nồng nặc, giống như kịch liệt sụp xuống hướng cái thân ảnh giống như Ma thần trên bầu trời kia.
Không gian phảng phất bị hắn xé động, từng tuyến mắt thường không cách nào thấy, mở rộng ra.
Cát Trạch và Phù Chính Chi ở bên cạnh Đường Thiên trên thân đột nhiên sáng lên quang mang, ngay sau đó, quang mang giống như rung động khuếch tán ra phía ngoài.
Hai trăm người trên bầu trời giống như hai trăm ngọn đèn, từng cái được thắp sáng.
Khi một người sau cùng trên thân thắp sáng quang mang, Thần Trang binh đoàn trên bầu trời giống như ngôi sao điểm điểm, khí tức uy nghiêm mà cường đại giống như thực chất. Khí tức mọi người hợp làm một, mênh mông vô biên. Giống như viễn cổ mãnh thú theo trong tuyên cổ hoang dã đi ra, khí tức khiến tâm thần rung động, khiến gió dừng, khiến trăng sáng thất sắc, khiến bầu trời nằm phục ở dưới chân nó, khiến ngôi sao trở thành vây cánh của nó.
Thần Trang thức tỉnh, binh đoàn phủ xuống.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.