[TRUYỆN FULL] Chiến thần bất bại: Chương 858: Thương Châu vào tay

Chiến Thần Bất Bại

858: Thương Châu vào tay
Converter: KtXd
“Đây là Quang Minh Châu sao?”
A Tín nhìn quanh khắp mọi nơi, trong lòng có chút kích động. Nhìn kế hoạch chiến đấu do chính tay mình định ra đang từng bước được thực hiện, chiến ý trong lòng hắn càng thêm rừng rực.
Khi hắn biết rõ Mục Chi Hà tự mình tiến nhập Dã Nhân Châu, thì minh bạch mục tiêu của Mục Chi Hà nhất định là bọn họ, vì vậy định ra cái kế hoạch lớn mật vô cùng này.
Hiện tại, đại quân của Anh Tiên vương đình đang rêu rao đi khắp nơi. Cũng không biết Mục Chi Hà tìm được hay không, hắn có chút hơi mong đợi. Mục Chi Hà nắm rõ Dã Nhân Châu, nhưng không thể hiểu rõ hơn dân chúng địa phương Dã Nhân Châu.
Chơi đùa, chơi trốn tìm ở dã Nhân Châu?
Các ngài từ tốn chơi đùa đi, chúc người tốt vận.
Nét cười xấu xa chợt lóe rồi biến mất trên mặt A Tín, ngay lập tức hắn trở nên nghiêm túc. Tiến nhập Quang Minh Châu cũng không có ý nghĩa thắng lợi, chiến đấu chỉ vừa mới bắt đầu.
Thương Bắc cung kính nói: “Đúng vậy, nơi đây đã tiến nhập Quang Minh Châu, tên là Tiểu Lâm Châu. Tuy rằng Tiểu Lâm Châu là giáp giới với Dã Nhân Châu, nhưng bởi vì có Tử Vong Mang Màu Đen(dải tử vong màu đen) tồn tại, nên không có bao nhiêu quân đồn trú”
A Tín gật đầu, biết chắc chắn là như thế. Quang Minh Châu khẳng định nghĩ không ra, cư nhiên có người có thể tìm trong Tử Vong Mang Màu Đen ra một con đường mòn. Thế nhưng dù cho biết rõ cũng vị tất để ý. Tự mình đi một chuyến, A Tín, Thương Bắc phát hiện con đường mòn buôn lậu này binh đoàn đại quy mô căn bản vô pháp thông qua. Không cần nói tới chiến hạm, ngay cả thuyền vận tải nhỏ nhất cũng không thể qua.
“Ngươi có quen biết ai ở đây không?” A Tín hỏi.
“Có một cài.” Thương Bắc cẩn thận đáp: “Là một vài dân buôn lậu, trước đây hàng của tiểu nhân đều bán cho bọn họ. Bọn họ đa số đều là người không tuân theo Thánh điện, nhưng mà tiểu nhân cũng không dám bảo chứng có thể tin được bọn họ hay không.”
Thượng Quan Thiên Huệ nghe hai người đối thoại, lại tỉ mỉ mà cảm thụ điểm khác nhau giữa Quang Minh Châu và Dã Nhân Châu. Nơi đây năng lượng trong không khí càng thêm nồng nặc, nhưng mà không có luồng năng lượng đặc thù có thể ngăn cách ngoại giới thâm nhập ở trên không như ở Dã Nhân Châu.
Việc đầu tiên nàng nghĩ là liên lạc với Đường Thiên.
Năng lượng đặc thù trên không Dã Nhân Châu ngăn cách tinh môn thanh đồng, nàng vô pháp liên hệ được với Đường Thiên. Lúc trước nàng còn lo lắng, Quang Minh Châu có giống như Dã Nhân Châu hay không, hiện tại cuối cùng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Trên mặt nàng hiện lên mấy phần thoải mái của thiếu nữ, nàng khẩn cấp kích hoạt tinh môn thanh đồng.
Bây giờ Lam Phong Thành chính là một cái đại công trường khí thế ngất trời, khắp nơi có thể thấy vô số người bận rộn. Một tòa thành thị to lớn hơn xuất hiện tại vị trí Lam Phong Thành lúc trước.
Tạp Nhĩ vội đến mức chân không chạm đất, nhưng mà hắn không có câu nào oán hận. Hắn biết rõ, trường nguy cơ này là nguy cơ lớn nhất mà Tây Bộ Thương Hội đối mặt từ trước tới nay, trung tướng Áo Lợi Phất(Oliver) bị miễn chức khiến hắn chấn động cực lớn. Trung tướng Áo Lợi Phất(Oliver) là chỗ dựa lớn nhất của Tây Bộ Thương Hội tại Tây Bộ, Tây Bộ Thương Hội có thể hoành hành không kiêng nể gì cả tại Tây Bộ như thế, có quan hệ mật thiết không phân biệt với trung tướng Áo Lợi Phất(Oliver).
Trung tướng Lan Tư vừa mới điều tới. So với Trung tướng Áo Lợi Phất(Oliver) chỉ muốn kiếm chút tiền dưỡng lão, trung tướng Lan Tư càng thêm trẻ càng thêm có thiên phú hiển nhiên có dã tâm càng lớn, cũng càng khó kết giao.
Charles điện hạ mới là then chốt. Qua sự kiện lần này, Charles điện hạ thể hiện rõ ràng sự thiên vị đối với Lan Tư.
Tạp Nhĩ hiểu rất rõ ràng, cái này chính là một cơ hội. Nếu như có thể xây dựng quan hệ với Charles điện hạ, đối với sự phát triển của Tây Bộ thương hội có vô số chỗ tốt. Hắn không phải không biết, nhưng mà trước đây căn bản không dám nghĩ, thương hội ở trước mặt Thánh Điện, không bằng ngay cả con kiến hôi.
Trước mắt là cơ hội tự nhiên tuyệt hảo.
Đương nhiên, muốn khiến cho Charles điện hạ chú ý và hứng thú không dễ dàng như vậy, tối thiểu mình phải hoàn thành công việc tốt đẹp.
Tô Phỉ tựa hồ rất không thích hắn, nhưng mà hắn không để ý. Hắn hiểu rõ loại người như Tô Phỉ, nàng dù cho không thích mình, cũng tuyệt đối sẽ không chen vào phán đoán của Charles điện hạ.
Thế nhưng hiện tại, hắn không xuất hiện tại công trường, mà là ngoan ngoãn đứng ngoài cửa nơi ở Charles điện hạ.
Kẹt kẹt, đại môn mở ra, Charles điện hạ một thân trường bào trắng tinh đi ra.
Con mắt Tạp Nhĩ sáng ngời, không thể không thừa nhận, hình tượng, khí chất Charles điện hạ không thể tìm thấy nhược điểm. Trường bào trắng tinh như tuyết khiến vóc người thon dài cao ngất của điện hạ biểu hiện ra hết, hoa văn do kim tuyến dệt thành, tôn quý trang nhã. Khuôn mặt anh tuấn đủ để khiến vô số nữ nhân thét chói tai kia, nở nụ cười mê người như mùa xuan. Vẻ tự tin, hòa đồng, khiến mỗi câu nói của hắn đều tràn đầy sức cuốn hút, khiến người ta tin phục.
Chỉ có người xuất sắc như thế, mới có tư cách trở thành người nối nghiệp tương lai của Thánh Điện.
Tạp Nhĩ vội vàng nghênh đón, cung kính hô: “Điện hạ.”
“Tạp Nhĩ, rất xin lỗi, ngươi còn phải khổ cực một đoạn thời gian nữa.” Giọng điệu Charles điện hạ thành khẩn: “Xây dựng lại Lam Phong Thành có ý nghĩa trọng đại, ta thực sự không yên tâm giao cho người khác, chỉ có thể để ngươi tiếp tục chủ trì.”
“Vì điện hạ cống hiến sức lực, là vinh hạnh của Tạp Nhĩ và Tây Bộ Thương Hội.” Tạp Nhĩ vội vàng đáp.
Charles nói tiếp: “Có một số việc, ta cần phải lập tức về Thánh Điện. Về chuyện Kim Châu phỉ, ta đã mệnh lệnh trung tướng Lan Tư điều tra. Thánh điện sẽ phái vị trung tướng mới tới trợ giúp trung tướng Lan Tư. Nhiệm vụ của ngươi chỉ có một, đó chính là trùng kiến Lam Phong Thành. Cân nhắc tới an toàn cho ngươi, ta sẽ lưu lại mấy tên Quang Minh kỵ sĩ cho đến khi xây xong Lam Phong thành.”
“Tạ điện hạ!” Vẻ mặt Tạp Nhĩ cảm kích.
“Làm cho tốt.” Charles vỗ vỗ vai Tạp Nhĩ cổ vũ.
“Vì điện hạ phục vụ quên mình!” Tạp Nhĩ cúi càng thấp.
Charles không nói tiếp lời vô dụng, nhanh chóng lên hạm, chiến hạm khởi động rất nhanh, biến mất ở cuối bầu trời.
Cho đến khi chiến hạm tiêu thất, Tạp Nhĩ mới đứng thẳng lại, như có đăm chiêu. Nhất định là đã phát sinh chuyện lớn gì, Charles điện hạ mới vội vã chạy trở về như thế. Tuy nhiên, cái này hiển nhiên không phải là vấn đề hắn cần phải suy nghĩ, hắn chỉ cần làm tốt việc của mình trọng yếu hơn bất cứ chuyện gì.
Charles vội vã chạy về Thánh Điện, xác thực là bởi vì xảy ra đại sự.
Câu Thành Văn Đao cuối cùng đoạt được Thương Châu.
“Thương Châu cuối cùng rơi vào tay chúng ta.” Charles hưng phấn, vẻ ổn trọng bình thường đã ném đi đâu mất: “Thực sự là khiến người kích động a, cái phiến cửa này cuối cùng sắp mở ra rồi. Thiên Lộ sẽ có bộ dáng gì? Khi còn bé ta đã nghĩ trong đầu vô số lần, cuối cùng đã chờ tới cái ngày này. Tô Phỉ, lẽ nào ngươi không hưng phấn chút nào sao?”
Tô Phỉ giống hệt như ngày thường, lạnh lùng đáp: “Căn cứ Câu Thành Văn Đao đại nhân báo cáo, Nam Minh không liều mạng cố thủ, giống như là triệt thoái về phía sau mang tính chiến lược. Nếu đã là vậy, địch nhân nhất định sẽ có hậu chiêu.”
“Hậu chiêu?” Charles cười ha ha: “Vậy có quan hệ gì? Dù sao Thương Châu đã trên tay chúng ta rồi, như vậy là được rồi. Thương Châu ở trong tay chúng ta, Thiên Lộ sẽ trên tay chúng ta. Chúng ta sẽ có Hồn tướng vô tận, chúng ta sẽ trở nên mạnh hơn, chúng ta còn sợ cái gì? Tô Phỉ, ngươi không nên quá bi quan.”
“Hi vọng như thế.” Tô Phỉ thản nhiên đáp, nàng có một dự cảm, sự tình tuyệt đối không đơn giản như vậy.
Cho tới bây giờ, Nam Minh ở trong tràng chiến dịch này, biểu hiện đã vượt quá mọi người mong muốn. Vô luận là năng lực chỉ huy của thống soái, hay là sức chiến đấu của binh đoàn, kèm theo ý chí chiến đấu của bọn họ đều có thể nói là kinh diễm.
Hiện tại tuy rằng tình cảnh Nam Minh không ổn, Câu Thành Văn Đao không tiếc thương vong cưỡng ép đẩy mạnh, khiến song phương thương vong gia tăng kịch liệt, nhưng mà có gian nan thế nào cũng kém thời gian đầu. Tình cảnh lúc trước gian nan như vậy, Nam Minh cũng không lui lại, thời điểm này lại lựa chọn lui về phía sau, làm sao khiến người ta không sinh nghi vấn.
Giả như Nam Minh chủ động triệt thoái về phía sau, vậy kế hoạch mặt sau sẽ là cái gì? Trong đầu Tô Phỉ hiện lên mấy khả năng, tỷ như công kích tuyến tiếp viện, tỷ như tạo thành vòng vây Thương Châu vân vân.
Nhưng mà Tô Phỉ cũng hiểu rõ ràng, dù cho biết rõ là mồi ngon, Thánh Điện cũng vô pháp cự tuyệt.
Chỉ cần khống chế được Thương Châu, vậy có nghĩa khống chế thông đạo thông tới Thiên lộ, đối với Thánh Điện mà nói hi sinh có lớn hơn so với chuyện này đều là không đáng nhắc tới. Quang Minh thánh điện ở Thiên Lộ phản bội, khiến Thánh Điện rất tức giận. Thánh Điện mấy năm nay, luôn coi Thánh Điện ở Thiên lộ là phân bộ, bồi dưỡng tận hết sức lực, chính là suy nghĩ lúc chinh phục Thiên lộ, có Thiên lộ Thánh điện làm nội ứng.
Không thể ngờ, mắt thấy sắp đến lúc đó thì Thiên lộ Thánh điện vậy mà lại tự lập môn hộ.
Thánh điện tức giận có thể nghĩ mà biết, vô luận trả cái giá nào cũng cần phải đoạt được Thương Châu. So với đoạt được Thương Châu, chuyện ở Lam Phong Thành hoàn toàn không đáng nhắc.
Tô Phỉ vẫn lo lắng, tuy thế nàng cũng không nói một vài lời không hợp lúc.
Charles điện hạ nói là lưu mấy vị Quang Minh kỵ sĩ để bảo đảm an toàn cho Tạp Nhĩ, kỳ thực cũng chỉ lưu lại một vị. Nhưng Tạp Nhĩ vẫn phải đặc biệt tiến đến bái phỏng vị kỵ sĩ đại nhân cao quý này. Đương nhiên, kỵ sĩ đại nhân coi hắn như không khí, cũng nằm trong dự liệu của hắn.
Hắn không tức giận, đối phương có thể coi hắn là không khí, hắn thì không thể. Thân phận Quang Minh kỵ sĩ, nếu hắn dám đắc tội đối phương, đối phương một kiếm chém chết mình, mình tìm nơi giải oan cũng không có.
Hắn sẽ không ngu dại cho rằng vị Quang Minh kỵ sĩ lưu thủ này thật là vì bảo đảm an toàn cho hắn, đối phương là giám sát hắn.
Quang Minh kỵ sĩ lưu thủ tên là La Kiệt, hắn không chút cao hứng. Tin tức đoạt được Thương Châu, mọi người ở kỵ sĩ đoàn đều biết, điện trở về vào lúc này, khả năng là sẽ trực tiếp đi tới Thương Châu, thậm chí khả năng đi tới Thiên lộ. Trong thời khắc trọng yếu như thế, mình lại phải nhàn rỗi thủ tại cái chỗ chim không thèm ị này, tâm tình của hắn quả thực chán tới cực điểm.
Ánh mắt nhìn về phía Tạp Nhĩ đương nhiên bất thiện, tuy nhiên, kỷ luật chặt chẽ khiến hắn khắc chế xung động muốn một kiếm chém Tạp Nhĩ thành hai đoạn.
Tạp Nhĩ cực giỏi nhìn sắc mặt, huống chi đối phương căn bản không có che giấu, trong lòng hắn cũng chỉ dám gượng cười.
Bái phỏng chẳng vui vẻ gì, hắn về nơi ở thường ngày. Trùng kiến một tòa thành thị, còn là một tòa thành thị to lớn, lượng công việc cực kỳ to lớn. Ngoại trừ lực lượng bản thân Tây Bộ Thương Hội, hắn còn cần phối hợp lực lượng các thương hội khác, cái này cũng không phải chuyện đơn giản.
Hắn đi vào thư phòng, chuẩn bị giống hệt như ngày thường, bắt đầu công tác.
Bỗng nhiên, cổ họng hắn bị một bàn tay bóp chặt lại, thanh âm gì cũng phát không ra nổi.
Một luồng lực lượng căn bản vô pháp chống lại truyền đến, hắn chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, toàn bộ thân thể bị xách bay lên.
Đột nhiên tập kích, khiến Tạp Nhĩ phát mộng, qua chốc lát, hắn mới phục hồi lại tinh thần.
Một khuôn mặt tuổi còn trẻ xa lạ chiếu vào mắt hắn.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.